127 giờ sinh tử của nhà leo núi trẻ từng phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết đau đớn trong cô độc

Bạn biết đấy, bạn ko nhất thiết phải là vận động viên với bề dày thành tích, vô địch giải này giải kia, bạn ko nhất thiết phải là một cảnh sát giỏi, chuyên phá những trọng án thì bạn mới thành người hùng. Thỉnh thoảng, điều duy nhất bạn cần làm là thắng lợi bản thân, vượt qua nỗi sợ, khó khăn và ko từ bỏ trước cuộc sống thì bạn đã là người hùng trong mắt biết bao người rồi. Đó là trường hợp của nhà leo núi nổi tiếng thế giới Aron Ralston.

Sau hơn 5 ngày ngay lập tức tranh đấu với tử thần trong điều kiện thiếu thốn thức ăn, nước uống còn cánh tay thì bị đá đè tới hoại tử, cuối cùng, bằng một sự phi thường nào đó, Aron đã thoát ra ngoài một cách ko tưởng. Anh dù mất đi cánh tay nhưng đã để lại câu chuyện truyền cảm hứng và bài học sâu sắc cho rất nhiều người.

Trước lúc tai họa ập tới

Aron Ralston sinh năm 1975, to lên ở vùng ngoại thành Indianapolis, bang Indiana, Mỹ. Anh là một sinh viên thông minh, sau tốt nghiệp đã chuyển tới Arizona sống để làm việc cho tập đoàn Intel. Mặc dù làm việc trong môi trường nhiều năm kinh nghiệm như thế nhưng sự quyến rũ từ những hoạt động ngoài trời quá mạnh mẽ nên cuối cùng chàng trẻ trai quyết định nghỉ việc, sống với say mê thị hiếu của mình. Anh chuyển tới Aspen, ở Colorado Rockies để tiện cho những hoạt động đi bộ, trượt tuyết và đạp xe. Mục tiêu của Aron là trở thành người trước tiên một mình chinh phục 55 ngọn núi ở bang Colorado trong mùa đông, trong đó ngọn núi cao nhất là 4270m.

127 giờ sinh tử: Câu chuyện của nhà leo núi trẻ phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết trong đau đớn và cô độc - Ảnh 1.

Aron Ralston vào năm 2003, trước lúc chinh phục Bluejohn Canyon.

Tới mùa xuân 2003, mục tiêu của anh vẫn chưa hoàn thành vì tuyết đã tan hết, anh phải chờ tới mùa đông tiếp theo mới tiếp tục chinh phục thử thách khó nhằn này. Trong lúc đó, hẻm núi BlueJohn Canyon lại lọt vào mắt xanh của kẻ luôn mang sẵn “máu leo núi” như Aron.

127 giờ sinh tử: Câu chuyện của nhà leo núi trẻ phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết trong đau đớn và cô độc - Ảnh 2.

Hẻm núi Bluejohn Caynon trong công viên quốc gia Canyonlands, bang Utah, Mỹ. Ảnh: MICKEY KRAKOWSKI/AP

Tử thần gọi tên anh

Nói là làm, ngày 25/4/2003, Aron Lee Ralston tài xế bán tải về phía đông nam Utah, khám phá Công viên quốc gia Canyonlands, ngủ qua đêm trên ô tô. Tới sáng ngày 26/4/2003, anh ngừng xe trước lối vào công viên. Sau vài phút chuẩn bị, Aron một mình một xe đạp với chiếc ba lô nhỏ sau lưng, mon theo đường mòn đạp một mạch 15 km tới hẻm núi Bluejohn Canyon. Tại đó, Ralston dựng xe đạp cạnh cây bách và rảo bước khởi đầu hành trình khám phá. Lộ trình của anh chàng là vượt qua hẻm Bluejohn Canyon rồi quay trở lại lấy xe đạp bằng cách vòng qua hẻm Horseshoe Canyon.

Steve Swanke, cựu viên chức kiểm lâm Công viên quốc gia Canyonlands, người ta gọi Moab, Utah – nơi Aron tới là “tận cùng thế giới”, cứ tưởng tượng xem một mình đi tới tận cùng thế giới rồi đi thêm hơn 2 tiếng rưỡi nữa mới tới được hẻm Horseshoe Canyon, thật quá là xa. Ở đó hầu như chẳng mang ai sống cả.

Chính vì dự kiến ko đi quá xa và quá lâu nên trong ba lô của Aron chỉ mang bánh burritos, một bình nước 4 lít, vài thanh kẹo, 1 bộ bông băng sơ cứu, 1 máy quay video, 1 máy chụp hình, 1 con dao đa năng, cuộn dây thừng và móc leo núi chuyên dụng. Anh nói sẽ mất khoảng 4 tiếng để vượt qua hem núi Bluejohn Canyon. Theo một cùng đồng leo núi, hẻm núi ở đây cần mang những kỹ năng đặc thù thì mới chinh phục được, về phần mình Ralston nói “đã quen với những địa hình nguy hiểm hơn như thế rất nhiều, nên việc này chỉ giống như là đi bộ thường nhật qua hẻm núi mà thôi”.

127 giờ sinh tử: Câu chuyện của nhà leo núi trẻ phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết trong đau đớn và cô độc - Ảnh 3.

Một phần hẻm núi Bluejohn Canyon, nơi Aron Ralston gặp nạn.

11 giờ trưa, anh chàng lên tới đỉnh hẻm núi Bluejohn Canyon, trước mặt Aron Ralston là một chiếc khe dài hơn 60m, sâu 23m và bề ngang khoảng 1m. Lúc anh vừa nhảy sang bên kia, đứng lên một hòn đá nhìn khá vững chắc thì bỗng nhiên trượt chân rơi xuống vực sâu, tảng đá “cứng cáp” nặng khoảng 360 kg đó cũng bị đánh bật theo rơi xuống đè trúng tay phải Ralston, khiến cho anh bị kẹp cứng ko thể nào rút ra được.

127 giờ sinh tử: Câu chuyện của nhà leo núi trẻ phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết trong đau đớn và cô độc - Ảnh 4.

Khe núi mà Aron Ralston đã rơi xuống và bị mắc kẹt 6 ngày ngay lập tức.

Đớn đau nhưng anh vẫn tìm mọi cách tìm cách thoát ra, anh sử dụng chiếc dao đa năng bé của mình vô vọng đâm cho sứt tảng đá với hello vọng nó sẽ vỡ, chưa hết, Aron còn sử dụng mấy chiếc móc và sợi dây thừng buộc vòng qua rồi lấy vô cùng để dịch chuyển nhưng cũng chẳng mang gì nhúc nhích.

Aron nói sai trái của anh là ko mang điện thoại đi và cũng chẳng thông tin hay mang lời nhắn gì với ai cả. Anh nói: “Nếu bạn muốn ai đó xuất hiện và giúp bạn trong trường hợp mang chuyện xấu xảy ra, tốt nhất bạn nên nói cho họ biết nơi bạn sắp tới. Và dĩ nhiên tôi cũng đã muốn mọi người biết lắm – nhưng tôi đã đưa ra lựa tậu rồi và đó là lựa tậu tôi phải sống cùng với”.

Khởi đầu trận chiến sinh tồn

Ngày trước tiên trôi qua, Aron Ralston ăn nửa chiếc bánh, uống 1 lít nước. Anh vẫn giữ niềm tin là sẽ mang người đi ngang qua và anh sẽ được cứu nhưng chẳng mang ai tới cả, đêm đó anh đã biết như nào là cô độc. Sang ngày thứ 2, thứ 3 rồi thứ 4, tình trạng ngày càng một xấu đi, tay phải anh đã khởi đầu hoại tử, sau lúc thử đủ mọi cách để cứu mình thì giờ đây Ralston đã kiệt sức, thức ăn cũng hết. Đôi lúc anh mê sảng, trong đầu bỗng xuất hiện những đoạn tự thoại, một người khuyên anh từ bỏ rằng hãy tự sát đi, đây sẽ là nấm mồ của anh, còn một người thì luôn nhắc nhở anh phải tìm cách tỉnh táo, ko được hoảng sợ hay từ bỏ.

Bước sang ngày thứ 5, lúc nước ko còn, Aron buộc phải uống nước tiểu, cánh tay chả còn cảm giác gì nữa lúc bị tảng đá chèn lên. Hôm đó, anh sắp như đã tìm được “bình yên” lúc biết mình chẳng còn thời cơ sống sót, chiếc máy quay để trong ba lô đã tới lúc sử dụng tới. Anh quay và kể lại việc gặp tai nạn, hồi ức lại những khoảnh khắc với gia đình, người yêu bạn bè, sau rốt là lời xin lỗi cha mẹ, vĩnh biệt mọi người. Con dao anh sử dụng để khắc tháng ngày năm sinh, tên tuổi, số điện thoại người thân lên đá.

127 giờ sinh tử: Câu chuyện của nhà leo núi trẻ phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết trong đau đớn và cô độc - Ảnh 5.

Ralston đang nói lời trăn trối với gia đình và bạn bè (ảnh cắt từ video)

Đêm hôm đó, trong chiếc lạnh 3 độ C, sự cô độc cùng cơn mê man, anh thấy trong đầu cảnh tượng mình bị cụt cánh tay phải, chơi đùa với một đứa trẻ gọi anh là bố. Lúc tỉnh dậy vào sáng ngày thứ 6, anh tin cứng cáp đó là tương lai, điều này lại thôi thúc anh cần phải hành động ngay tức thời, thời kì hết rồi.

Lựa tậu sống còn trong giờ phút tử sinh

Quyết định sống còn của Aron là sẽ tự cắt đứt cánh tay phải bị kẹt để giải thoát mình. Anh lấy dây thừng buộc chặt phần trên khuỷu tay để cầm máu, rồi sử dụng con dao cùn cắt bỏ phần da chết dưới khuỷu tay. Vì tay đã hoại tử từ mấy hôm nên anh chẳng cảm thấy gì. Da, thịt, cơ và gân đều ko vấn đề gì nhưng xương vẫn dính với nhau nên chẳng giải quyết được vấn đề. Lúc này, Aron quyết định tự bẻ gãy xương tay để thoát thân dù vô cùng đớn đau nhưng đó là chiếc giá thế tất anh phải trả để đổi lại mạng sống!

Sau lúc thoát khỏi tảng đá, anh tụt xuống đáy vực rồi theo ngóc đi ra ngoài. Tới đây dù chẳng còn sức nhưng hello vọng được cứu và được sống đã giúp đôi chân anh bước tiếp, vượt qua hơn 8km trong tình trạng sức khỏe suy kiệt để tới được xe. Đi được 1 đoạn thì Aron gặp một gia đình người Hà Lan, họ ngay tức thời nhận ra bởi trước đó đã được thông tin về sự mất tích của anh. Ông chồng đã cho Aron bánh và nước để ăn còn người vợ lấy xe đưa anh đi cấp cứu.

Might mắn đã mỉm cười với anh chàng này lúc trực thăng tuần tra của cảnh sát bay sắp đó, bà Monique Meijer tức thời ra hiệu vẫy gọi. 20 phút sau, Ralston được đưa tới bệnh viện Moab. Những thầy thuốc cho biết nếu ko được cứu thì nạn nhân sẽ chết sau khoảng 2 giờ đồng hồ nữa vì 38% lượng máu trong thân thể đã mất.

127 giờ sinh tử: Câu chuyện của nhà leo núi trẻ phải uống nước tiểu và cắt lìa cánh tay để tự giải thoát mình khỏi cái chết trong đau đớn và cô độc - Ảnh 6.

Aron Ralston xuất hiện sau tai nạn. Ảnh: CASKEY/REUTERS

Trước đó, vào ngày mất tích thứ 2, mẹ Aron Ralston đã báo cảnh sát lúc nghi ngờ con trai mất tích vì đợi mãi ko thấy con về trong lúc bà đã tìm mọi cách để liên lạc với con nhưng ko được. Nhận được tin báo, phía cảnh sát đã tiến hành chiến dịch tìm kiếm quy mô và phải tốn mất mấy ngày mới tìm thấy Aron, rất could là anh đó vẫn còn sống và được cứu kịp thời. Vậy là sau 127 giờ sinh tồn, Aron Ralston đã thắng lợi tử thần!

Steve Swanke ko cảm thấy bất thần lúc Aron còn sống: “Tôi ko bất thần lúc anh ta mang thể sinh tồn được – anh ta mang một thân thể khỏe mạnh, ý chí sắt đá, mang kỹ năng và hiểu biết và ở trạng thái tốt. Aron còn mang khát khao sống mãnh liệt”.

Sau cơn mưa trời lại sáng, hết biến cố cuộc sống lại nở hoa

Ralston quay lại Bluejohn Caynon, nơi anh suýt mất mạng vì bất cẩn vào năm 2007. Đội cứu hộ đã nhấc tảng đá lên, đem cánh tay đi hỏa táng và trao lại cho anh. Aron kể lúc nhìn thấy tảng đá, nước mắt anh lại trào ra bởi chỉ vì sự bất cẩn và một tẹo liều lĩnh, xem thường quy tắc an toàn mà anh phải trả một chiếc giá đắt.

Giờ đây dù đã mất đi cánh tay phải nhưng Aron Ralston chưa bao giờ thể hiện thái độ sợ hãi lúc đứng trước những trải nghiệm khám phá mới. Sau biến cố, anh vẫn tích cực tập luyện thể lực, vẫn leo lúi và tham gia những hoạt động thể thao khác. Cách anh đối mặt với khó khăn, luôn ngẩng cao đầu tiến về phía trước cả lúc bản thân ko còn vẹn nguyên nữa đã tạo thêm động lực, giúp họ mang thêm năng lượng tích cực vượt qua câu chuyện của chính mình.

(Theo Telegraph, the guardian)