Chà Và Hương Là Ai – Ký Ức Giang Hồ Sài Thành Của Võ Sư Chà Và Hương

Miền Nam trước 1975 vốn hỗn độn với hàng loạt băng nhóm giang hồ chia vùng hoạt động. Đó là ký ức của võ sư Chà Và Hương nhân chứng sống – một võ sỹ, giang hồ, tình như thủ túc với Đại Cathay, Minh “Cầu Muối”. Ông tiết lộ với PV báo Người Đưa Tin nhiều câu chuyện thú vị về đời sống giang hồ Sài Gòn xưa. Võ sư với “cặp dao cạo” lừng lẫy làm cho đối phương khiếp sợ đã từng từ chối “tổ chức” của Năm Cam.

Bạn đang xem: Chà và hương là ai, ký Ức giang hồ sài thành của võ sư chà và hương

Bỏ nhà đi lang thang sống cuộc sống du thủ, du thực với đám trẻ du côn, Chà Và Hương học được bản lĩnh lì lợm. Ko mang tiền, Chà Và Hương đăng ký thượng đài lúc mới 14 tuổi, ko chút võ nghệ và bị đánh một trận nhừ tử. Sau trận thua đấy, ông quyết tâm tìm thầy học võ…

Bài học ân tình trước tiên

Căn nhà đơn sơ nhưng rộng rãi của võ sư Chà Và Hương (tên thật là Ngô Văn Hương, sinh năm 1940, tại An Giang, to lên ở Hóc Môn, TP.HCM) ở huyện Củ Chi hiện là nơi chữa trị đông y. Ít ai biết cách đây 60 năm, Chà Và Hương là một đấu sỹ nức tiếng, giang hồ cộm cán tình như thủ túc với Đại Cathay, Minh “Cầu Muối”. Chà Và Hương là con thứ 5 trong gia đình mang 8 anh em, ông là con lai gốc Ấn Độ (thường gọi Chà Và) nên người ta thường gọi ông là Chà Và Hương.

Võ sư Chà Và Hương (ngoài cùng bìa phải) trong ban cố vấn võ thuật Liên đoàn võ thuật TP.HCM.

Thuở nhỏ, nhà nghèo khổ, Chà Và Hương thường theo mẹ đi bán bánh ít ngoài chợ. Năm đấy Hương lên 9 tuổi, cõng em đi theo mẹ được cho cắc bạc sắm kẹo là mừng lắm. Hương thấy mấy đứa nhỏ đánh giày mang được ba đồng tiền thì mê, mỗi ngày cõng em theo lũ đánh giày để kiếm tiền, chiều lại về cùng mẹ. Tới lúc loại bụi bặm tự do của thành phố cuốn hút Hương, Hương quyết định tự lập bằng cách trốn gia đình đi bụi.

Thấy thằng em đi theo tội nghiệp, chiều về Hương chỉ má cho em, rồi xách thùng giày đi luôn. Hương về chợ Bà Chiểu, Gia Định (ngày nay là Bình Thạnh) mang đường ray xe lửa khởi đầu cuộc sống lang thang đường phố. Chà Và Hương kể: “Đi đánh giày được khoảng hơn hai năm thì tụi tui gặp một nhóc bảo kê tên Tới. Lúc đó nó hơn tui chừng bốn tuổi, thuộc hạng lưu manh sống sắp bến xe, nó lấy tiền, lấy thùng giày và đánh đập tụi tui. Những ngày sau đó mỗi lần đụng nó là nó lại lấy tiền tài tụi tui, trong đầu tui luôn nghĩ mang ngày sẽ phục thù”.

Năm Hương lên 14 tuổi, gặp một người tên Sáu “cà” cụt một cánh tay, chuyên bảo kê quán bar. Lần đầu gặp Sáu “cà”, Hương vội cúi rạp xuống để đánh giày cho Sáu “cà”. Sáu “cà” giật thột toan quay lại quát mắng, nhưng lúc thấy cậu bé Chà đen nhẻm thì ông bảo “đừng đánh giày anh, đứng lên ngồi đây ăn cơm đi”. Xong Sáu “cà” hỏi Hương ở đâu rồi kêu Hương về ở với vợ chồng ông. Sáu “cà” vốn là người trượng nghĩa và mang máu mặt, nghe Chà Và Hương kể mang kẻ trấn lột tiền đánh giày thì Sáu “cà” rất tức.

Sáu “cà” ngay tắp lự dẫn Chà Và Hương quay lại tìm kẻ trấn lột để đòi tiền và dạy cho hắn một bài học nhớ đời. Được hậu thuẫn, Chà Và Hương quay lại tìm gặp kẻ tên Tới để đánh. Thấy Chà Và Hương mang người to đi cùng, Tới toan bỏ chạy nhưng bị chặn lại đánh túi bụi. Nhiều người thấy máu đổ thì chạy tới bênh, Sáu “cà” quát to “anh em dang ra đi, để thằng em tui nó đánh cho thằng nhóc này một trận. Thằng nhóc này giang hồ lắm, đã trấn lột hết tiền đánh giày mồ hôi công sức của thằng em tui”.

Một lần Sáu “cà” ra đường gặp lính Tây, hai bên đụng độ, Sáu “cà” rút súng bắn một tên gục. Thấy đối phương mang súng, lính tây đổ xô vào bắn chết Sáu “cà”. Người ta đi đường thấy vậy ngay tắp lự chạy về báo cho Chà Và Hương, ông chạy ra thì thấy Sáu “cà” đã nằm sõng soài bên ống cống, người đầy máu, bao quanh là cảnh sát. Chà Và Hương hoảng loạn bỏ chạy một mạch về phòng, đợi chị dâu về Hương thông tin rồi hai chị em ôm nhau khóc ngất. Được một thời kì thì người chị dâu này bỏ Chà Và Hương mà đi đâu ko ai biết. Chà Và Hương một lần nữa lại đơn độc, nhưng loại cảm giác đơn độc của lần này pha lẫn chút sợ hãi và bất cần.

Trận thượng đài “nhừ tử”

Sau lần mất Sáu “cà”, Chà Và Hương quay lại nghề đánh giày. Hương ra vùng Đa Kao, Tân Định (quận 1) vì thấy ở đó làm ăn được, nhưng ở đó lại mang thằng Cà Na làm “trùm” đánh giày, ko phải dạng thường. Cà Na da đen nhẻm, thấp hơn Hương, nhưng người đậm hơn và rất lì, hễ cứ mang kẻ nào lạ mặt tới địa bàn của Cà Na là nó đánh đuổi. Chà Và Hương nhiều phen bị Cà Na đánh cho chạy bán sống, bán chết.

Cà Na ở khu Đa Kao sang ghẹo lần nào là bị Hương phục cầm đòn gánh đánh, Cà Na cũng đánh trả làm Hương bể đầu nhiều lần. Về sau cứ đánh qua đánh lại ko bên nào chịu thua bên nào, Cà Na mới thương lượng với Hương làm huề. Lúc đấy Hương về khu Cà Na ở, hai người trở thành thân thiết.

Một lần đoàn xe đua tổ chức đua xe đạp, Cà Na rủ Hương đi xem chung. Đoàn đua đi tới Tây Ninh rồi lại từ đó về đích là Sài Gòn. Hương với Cà Na bắt xe đò đi theo, nhưng tới Trảng Bàng thì đường bị kẹt, đoàn xe đạp đi mất. Hai gã xuống xe đi lang thang, tới một sân to người ta để bảng đấu võ đài thì Cà Na bỏ nhỏ “ê, tao với mày vô uýnh”. Lúc đó Hương chỉ mới 14 tuổi, nặng 37kg.

Chà Và Hương thời còn trẻ.

Theo trí tưởng của võ sư Chà Và Hương, thời đó Sài Gòn nổi tiếng với những tay đấm Mã Thành Lengthy, Lengthy Hổ Hội, Cao Thành Sang… Họ đấu đài ko cần biết võ sỹ thuộc trường phái nào, mang nghề hay ko. Chà Và Hương can thì Cà Na bảo “ở dưới đất uýnh lộn mày chịu được, còn lên đài uýnh mang người can, thắng được 400 đồng, thua cũng được 300 đồng, làm gì ra?”. Hai người đồng ý vào đăng ký rồi được phát mỗi người một loại phiếu ăn cơm, còn tiền nong mang theo họ bỏ ra tự sắm quần áo giống kiểu người đi thi đấu.

Chà Và Hương bảo: “Thời đó người ta ko mang cân ký để lựa mua đối thủ ngang tầm, người ta cứ lựa người nào thì đánh với người đó. Cà Na mua thằng Ba Tăng (Văn Tâm), một du côn ở Thị Nghè, tướng cao to vạm vỡ, mang học võ của võ sư Văn Hai. Thằng Cà Na quả quyết “tao mang uýnh thằng đó rồi, lần đó nó bỏ chạy”. Thấy thằng Cà Na chỉ thằng to con, tôi đâu chịu thua, cũng chỉ ngay một người to con lại trúng ngay cao thủ Cao Thành Hai học trò của võ sư Cao Thành Sang. Thằng Cà Na uýnh rất táo tợn, cứ lao thẳng đập vào mặt đối thủ, chỉ ít phút sau là đối thủ chịu thua. Tôi cũng bắt chước thằng Cà Na, nhưng tôi gặp cao thủ nên bị đập gãy cả răng, muốn xỉu luôn…”.

Lúc Cà Na hạ gục đối thủ xong thì mang một ông già tới hỏi “con là học trò của ai?”, Cà Na khẳng khái nói “Huỳnh Tiền”. Nhưng đâu mang ngờ ông già hỏi Cà Na chính là Huỳnh Tiền. Huỳnh Tiền mới bảo: “Tao nè, mày đem danh dự của tao ra thì cũng được, ngày nay mày mang muốn học nghề ko thầy đưa mày về dạy”. Lúc đấy Cà Na mừng quá chạy lại ôm Hương rồi bảo “tao theo thầy tao, hai anh em chia tay”.

Còn lúc đấy, mousetaza Anh Tú đưa Chà Và Hương về Bà quẹo chăn bò. Ông để bao cát trong chuồng bò, bắt Hương tập đá. Sau sáu tháng Hương được thầy đưa xuống Mỹ Luân đánh đài. Tối đó Hương gặp Hoàng Mã và thắng thuyết phục đối thủ này bằng những cú đá sấm sét. Ở với thầy được hơn một năm anh trai Chà Và Hương tìm gặp được. Lần gặp Hương, người anh của ông khóc vì thương em, thiện cảm nghĩa đấy mà Hương theo anh về học chữ, nhưng ko thành công.

————-0————-0——————-

Kỳ 2 : Anh hùng chê… mỹ nữ

Ở đỉnh cao sự nghiệp võ thuật, cặp cùi chỏ của Chà Và Hương được ví như “cặp dao cạo”, hung thần của những võ sỹ trên sàn đấu. Ông đã đánh thắng võ sư nức tiếng đất Trà Ôn, được Quận trưởng ngỏ ý gả con gái yêu, nhưng mê tiếng reo hò tán thưởng, Chà Và Hương đã từ chối tiền nong, mỹ nữ.

Cặp chỏ thảm khốc, bất bại

Giới giang hồ thượng võ bấy giờ vẫn thường nói câu vần “cặp chân Sáu nhỏ, cặp chỏ Chà Và Hương”. Ý muốn nói cặp chân của Sáu “nhỏ” nhanh lẹ như chớp, thoáng chốc hạ gục đối thủ, còn cặp chỏ của Chà Và Hương thâm hiểm, thảm khốc chẳng chừa một ai. Thời đấy, người ta gọi cặp chỏ của Chà Và Hương là “cặp dao cạo” sắc lẹm, vô địch hạng gà miền Nam năm 1961. Cả Sáu “nhỏ” và Chà Và Hương đều là những đứa trẻ thân nhau từ nhỏ, chở nhau trên chiếc xe đạp và cùng chung một sư phụ Kít Đăm Xây.

Võ sư Chà Và Hương kể về những chiến tích của mình.

Đất miền Tây thời đấy mang rất nhiều cao thủ, nhưng hồ hết những người đấu với Chà Và Hương đều phủ phục. Sở hữu lần võ sỹ nức tiếng Nguyễn Hữu Thọ bảo với những võ sỹ miền Tây rằng: “Nghề võ tui bay dữ, nhưng ko mang thằng nào mang gan hết. Tụi bay thấy máu là sợ xanh mặt, còn thằng Chà Và nó thấy máu, nó vuốt máu, nó liếm máu rồi cười ha hả. Nó gí tụi bay chạy khắp sàn đấu. Tao khoái thằng đó”.

Trong số những võ sỹ miền Tây mang người tên Nguyễn Hữu Tiết (thường gọi là Sáu), lỡ lời ngạo mạn “tụi bay coi tối nay tao bẻ cổ nó (ý muốn bẻ cổ Chà Và Hương)”. Nghe thấy vậy trọng tài Sơn bảo: “Ở đây tụi bay ko thằng nào đánh ăn được thằng đấy hết, tối nay mày bẻ được ko thì mày biết”. Nghe thấy vậy võ sỹ Sáu bực mình nói ngay với ban tổ chức cho đấu với Chà Và Hương. Tối đó, thượng đài trong ko khí sục sôi, võ sỹ Sáu đã ko giữ được tĩnh tâm, lao vào toan hạ gục Chà Và Hương.

Nhưng võ sỹ Sáu đâu ngờ Chà Và Hương nhanh như sóc, tung chân đạp văng ông ra ngoài. Tiếp theo đó, Chà Và Hương nhấp chân trái, tung chân phải đá tạt ngang trúng ngay tay võ sỹ Sáu, rồi bồi thêm cú chỏ cực mạnh làm cho đối thủ gục xuống sàn. Sau đòn liên miên, võ sỹ Sáu được đỡ dậy, đưa tay lên thì thấy cánh tay mình đã bị gãy gập. Trận đấu kết thúc nhanh chóng làm cho cả khán đài ồ lên tiếc nuối.

Lần tranh đai vô địch để đi thi đấu ở Thái Lan làm cho Chà Và Hương tiếc nuối. Trận đó, ông gặp Hoàng Sơn (lính trinh sát chế độ cũ) sau hồi giao tranh kinh thiên động địa, hết hai hiệp mà Hoàng Sơn vẫn ko ngã trước những đòn tiến công vũ bão của Chà Và Hương nên người ta xử hòa. Lúc đấy Chà Và Hương đòi đánh tiếp hiệp ba và tuyên bố rằng “nếu Hoàng Sơn vẫn đứng được tôi bỏ nghề võ ko chơi nữa”.

Nhưng thầy của Chà Và Hương ko cho ông đấu tiếp. Ông toan xé tấm bằng hành nghề võ, nhưng thầy tát vào mặt và ôm Chà Và Hương rồi bảo: “Mày học trò tao tao biết, ko thằng nào đánh hành khất đâu. Nhưng thôi con ạ, nó mới lên cho nó chút tiếng tăm đi con, nó lính đấy”.

Võ sư Chà Và Hương (ngoài cùng bìa phải) trong ban cố vấn võ thuật.

Thắng võ sư được Quận trưởng ngỏ ý gả con gái

Khắp những vùng từ miền Tây tới Tây Nguyên, miền Trung đều biết tới tên “cặp dao cạo” Chà Và Hương. Năm 25 tuổi, Chà Và Hương xuống Trà Ôn (nay thuộc Vĩnh Lengthy) cùng sư huynh đệ mang Hải Huỳnh, Hiệp Huỳnh, Sáu “nhỏ”, Hoàng Kiếm, năm đấu thủ nức tiếng của Kít Đăm Xây. Vừa đặt chân tới Trà Ôn, thầy trò Chà Và Hương đã thấy cảnh tượng nam, nữ thanh niên đất này mặc quần, áo sau lưng đề chữ Nguyễn Khâm. Hỏi ra mới biết đấy là tên một võ sư nổi tiếng khắp vùng Trà Ôn.

Lúc ngồi uống cà phê, vô tình thầy trò Chà Và Hương gặp võ sư Khâm. Sau hồi bắt chuyện, võ sư Nguyễn Khâm bảo: “Cách đây 10 năm trước tôi hạ nốc ao ông già cậu”. Chà Và Hương nghe tới đó mà tâm huyết nổi lên, nhưng ko làm gì được. Một hồi sau Kít Đăm Xây quay lại Chà Và Hương ngay tắp lự hỏi thì Kít Đăm Xây kêu “xưa nó đánh ba mày chỉ bằng hai cú ra tay, đánh nó đi con”. “Tôi nói: “Thôi ba ơi, võ sư mà uýnh loại gì”. Dòng ổng nói: “Mày khùng quá, tao dạy mày, mày uýnh thua tao xé hồ sơ ko làm thầy nữa”” – Chà Và Hương kể lại.

Kít Đăm Xây vốn biết lối đánh của Chà Và Hương, nên ông chắc mẩm sẽ hạ gục được võ sư Nguyễn Khâm. Nói đoạn Kít Đăm Xây lại nói với Lê Ngọc Sánh thuộc ban tổ chức là “cho Chà Và này uýnh với võ sư Nguyễn Khâm cho tôi”.

Những giờ phút sau đó Chà Và Hương như người mất hồn, ko tin rằng mình mang thể hạ được một võ sư nức tiếng. Buồn lòng mà ko biết tâm sự với ai, Chà Và Hương bỏ đi ra bờ sông ngồi lo lắng. Tới 11h trưa, Kít Đăm Xây ra chỗ Chà Và Hương rồi bảo “mày đánh thua thì tao xé hồ sơ ko bao giờ làm thầy nữa”.

Đêm thứ hai là cuộc giao chiến giữa võ sư Nguyễn Khâm gặp Chà Và Hương, con cưng Kít Đăm Xây – võ sỹ gốc Thái. Sân vận động ko còn chỗ đứng. Lên võ đài võ sư Nguyễn Khâm khinh thường địch thủ ngẫu nhiên mang cuki, ko mang găng, nhưng trọng tài nên theo luật lệ, ko được quyền chấp.

Vào tiếp chiêu võ sư, ban sơ Chà Và Hương còn e sợ, thận trọng, nhưng chỉ sau vài bước di chuyển Chà Và Hương ngay tắp lự áp sát ra đòn. Trong thế tấn chắc, cùng thêm tốc kinh độ hồn, Chà Và Hương khóa chân võ sư Nguyễn Khâm, vung tay tung chỏ, tung cước đạp văng võ sư Nguyễn Khâm ra sàn.

Bỗng dưng nhà thi đấu nóng lên bởi quần chúng ùa lên ném ghế hành hung Chà Và Hương. Lúc này mang ông Quận trưởng đứng lên quát to, tay cầm súng đe dọa nếu mang kẻ nào manh động ông sẵn sàng bắn bỏ. Nhờ vậy mà Chà Và Hương được giải thoát. Cũng sau đêm đấy, ông Quận trưởng mang ngụ ý gả con gái cho Chà Và Hương, nhưng Hương ko chịu.

Chà Và Hương kể: “Đêm đó, chúng tôi ở nhà ông Ba Vạn, người nổi tiếng giàu mang với nhiều tiệm vàng. Ông mang ba người con đặt tên là Lengthy, Hổ, Hội và một người con gái. Ông tỏ lòng thương mến tôi mà bảo ông mang mỗi đứa con gái và rằng tôi mang muốn làm con rể ông ko? Tôi từ chối. Quả thực lúc đó những trận đấu trong tiếng reo hò của người xem cuốn hút tôi còn hơn tiền nong và mỹ nữ”.

Hôm sau, ba thầy trò Chà Và Hương toan từ biệt gia đình ông Ba Vạn để về lại Sài Gòn, thì em trai võ sư Nguyễn Khâm về. Em trai Nguyễn Khâm là Nguyễn Khiêm, một võ sỹ vạm vỡ, võ nghệ cao cường, trong tâm trạng bực dọc đã thách đấu Chà Và Hương. Lúc đấy ba thầy trò Chà Và Hương đang ăn cháo, thầy ông một mực ko cho ông đấu, còn bà bán cháo thì hỏi ông rằng: “Con lội nổi loại sông này ko? Ở đây là dân của nó ko, học trò của nó ko à”. Kít Đăm Xây nghe xong lo lắng nhưng ông Quận trưởng trấn an: “Anh yên tâm cho thằng Chà Và uýnh đi, xong tui lấy ca nô đưa đi, khỏi đi bằng đường đó, đường đó là đường độc đạo mà”.

Đêm đấy, trước lúc lên sàn, Kít Đăm Xây gọi Chà Và Hương lại mà rằng: “Thôi con, để cho nó đứng đi, đừng uýnh nó gục”. Nhưng lúc nhập trận, khí thế sục sôi làm cho Chà Và Hương ko thể kìm hết, vô tình ông quay gót ngay cằm võ sỹ Nguyễn Khiêm. Lúc này Kít Đăm Xây lại lên nhắc nhở, còn ông Quận trưởng thì la to “uýnh đi, uýnh gục cho mày 500”. Lúc đấy, Kít Đăm Xây ghì chặt Chà Và Hương mà rằng: “Cho nó đứng đi, giết mổ thằng anh còn thằng em để nó đứng, còn danh dự của nó nữa”. Nghe lời sư phụ, Chà Và Hương ngừng tay rồi yêu cầu trọng tài xử hòa.

—————-0————-0—————-

Kỳ 3 : Mưu đồ bá nghiệp của ‘trùm’ Đại Cathay

Thời trẻ, hai kẻ giang hồ ở cùng nhau mưu đồ bá nghiệp, nhưng thường xuyên bị chính quyền chế độ cũ truy lùng…

Những kẻ trượng nghĩa

Năm 1959, một cuộc tổng động viên du đãng của chính quyền chế độ cũ đã bắt hết những nhóm du côn, du đãng, bảo kê… về viện tế bần. Những nhân vật giang hồ lừng lẫy của đám người Hoa như Tín Mã Nàm, Hải Phùng Kin, Sú Hùng, Sám Sò… cho tới đám giang hồ người Việt như: Trần Đại (Đại Kathay), Huỳnh Tỳ, Ngô Văn Dòng, Ba Thế… đều bị bắt về đây.

Chà Và Hương, Lê Tây, Lê Hoàng Hải… trong đám Gia Định lúc này ko biết Đại Kathay là ai. Mỗi tối, cai trại kê bốn loại giường làm võ đài, cứ người Việt nhảy lên là võ sỹ người Hoa cũng nhảy lên sàn để đấu chơi. Bữa đó Đại Kathay gặp ngay Bảy “bò” mang cặp tay cực mạnh, trong lúc Đại ko hề biết gì về võ nghệ. Vừa vào trận Đại bị đập túi bụi, văng ra khỏi sàn. Lúc này Chà Và Hương bước lên, lôi Đại Kathay ra ngoài kêu “mày dang ra, để tao đánh với nó”.

Thời trẻ ngoài việc đấu đài, Chà Và Hương như hình với bóng cùng Đại Kathay.

Vừa dứt lời, Chà Và Hương nhảy lên sàn, nhưng Bảy “bò” ko đánh với Hương. Ngay sau đó Sám Sò nhảy lên sàn giao tranh, nhưng Hải Phùng Kin can ngăn. Bởi Hải Phùng Kin và Chà Và Hương vốn đụng độ vài lần rồi chơi với nhau, trong lúc đó Sám Sò là đệ của Hải Phùng Kin.

Xong việc, Đại Kathay kéo Chà Và Hương qua một bên rồi hỏi “mày ở đâu?”, Hương bảo “tao ở Gia Định”. Từ đó hai người thân với nhau rồi lúc được thả về Đại Kathay rủ Chà Và Hương về hẻm ve chai sau rạp hát Kathay ở chung. Tối tối hai tay giang hồ trò chuyện với nhau bên chiếc ghế bố rồi ngủ luôn ở đó. Ban ngày ăn cơm ông Ba “chó”, sáng thì ăn cháo ở tiệm tàu ko mất tiền.

Chà Và Hương ngày nay vẫn rất… tư thế.

Đại Kathay trong mắt người anh em Chà Và Hương là một con người đáng kính, trượng nghĩa hơn người. Thuở nhỏ Đại theo gia đình từ miền Trung vào Nam. Cha Đại mất sớm, mẹ Đại đi lấy người đàn ông mới bỏ Đại cho bà nội nuôi.

Nghe câu chuyện thấm đẫm của thủ túc nên mỗi lần má của Đại mang chuyện về kiếm Đại thì Chà Và Hương tức ra mặt. Nhưng Đại rất mang hiếu với mẹ, mỗi lúc mẹ về nhà thì Đại sẵn sàng dốc hết từng đồng xu cắc bạc cuối cùng cho mẹ mà ko cần tính toán. Mỗi tối về nhà ở với bà nội, Đại Kathay và Chà Và Hương lội nước lên tới đầu gối, dù cơm rau, cơm nước bà nội vẫn chừa lại cho hai người.

Khổ là thế, nhưng người mẹ vô tâm đấy vẫn ko hề hay biết, vẫn nhận đồng tiền mồ hôi, công sức của Đại mà chẳng chút áy náy. Dòng khổ của mẹ Đại là lấy phải người chồng nghiện ma túy, nên bà cũng muối mặt lấy tiền tài đứa con tội nghiệp. Sở hữu lần bà đi xích lô sang nhà tìm gặp Đại, bà gặp Chà Và Hương ở ngoài mới bảo “tụi bay mang thấy thằng Đại con tao ko?”, Hương lạnh lùng đáp “ai giữ thằng Đại con bà?”. Tối tới, Đại thủ thỉ với Chà Và Hương “thôi Hương ơi, dù sao cũng là má mình”.

Đại Kathay và vợ.

Chà Và Hương và Đại Kathay sống với nhau suốt quãng tuổi xanh. Ban ngày Đại vẫn đi bảo kê khu vực phụ cận để kiếm tiền tiêu xài, tối về ôm gối bố ngủ chung với Chà Và Hương. Sau này, Chà Và Hương chuyển đi nơi khác sống nhưng hai người vẫn liên lạc với nhau, thỉnh thoảng đi nhảy đầm, đi bar. Lúc này, Chà Và Hương giữ bar trên đường Tự Do, đường Hai Bà Trưng như bar: Lyly, Karina, Okay, Fuji…

Trong thời kì này Chà Và Hương theo nghiệp võ đi thi đấu khắp nơi, còn Đại Kathay khởi nghiệp giang hồ hùng cứ Sài Gòn làm cho những đối thủ cùng thời nể sợ. Sau này Chà Và Hương lấy vợ và Đại Kathay cũng lấy cô Thúy ở đoàn Thúy Nga về làm vợ. Đại thường đi chiếc xe khá sang trọng mỗi tối lại qua chỗ Chà Và Hương rủ đi chơi.

Ngoài Đại Kathay, Chà Và Hương còn tình như thủ túc với Minh “cầu Muối”. Thời xưa tao loạn nên người ta chơi với nhau là hoàn toàn vì tình nghĩa. Mỗi lần mang phi vụ tính sổ vì bảo kê của Chà Và Hương hay Minh “cầu Muối”, Đại Kathay là một trong ba người lại tìm tới địa bàn của người kia tá túc. Sau thời kì gắn bó chí cốt, Minh “cầu Muối” lấy em gái nuôi của Chà Và Hương. Tới lúc Minh “cầu Muối” chết, thì Chà Và Hương cũng là người chôn đựng.

Dòng chết uất hận của Đại Kathay

Giang hồ xưa ít lúc xâm phạm lãnh thổ của nhau, mỗi lúc mang chuyện mâu thuẫn thường tìm tới nhau rồi cử người ra đánh tay đôi. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng hòa chứ ko mang chuyện hai băng nhóm kéo ra hỗn chiến. Nếu ko tuân thủ luật lệ đó thì một là vào tù hai là đi nhảy đầm bị đâm chết. Thời đó đại ca giang hồ ai cũng biết nhảy đầm, ai cũng ăn chơi sa đọa nhưng tuyệt nhiên đường ai nấy đi, tiền ai nấy xài, ko đụng chạm nhau.

Kẻ ăn trộm ở vùng nào thì bán đồ ở vùng đó, nếu bán chỗ khác thì kể cả là đại ca cũng ko dám sắm. Nếu bất cứ ai vi phạm đều bị giang hồ họp lại xử và như thế là hết đường về. Thời đó lính kêu án, tòa kêu án thì vẫn mang thời cơ về chứ giang hồ kêu án là hết đường. Số phận của một số giang hồ cũng bị tước đoạt tương tự như Lâm Chín Ngón…

Trong giới giang hồ thời đó, chỉ mang Đại Kathay là dám xâm chiếm sang địa bàn khác. Ngày đấy, Đại một mình cầm dao vào sào huyệt của những đại ca giang hồ gốc Hoa như Tín Mã Nàm, Sám Sò, Sú Hùng, Hải Phùng Kin… Đại liều thân làm việc này chỉ với một mục tiêu lấy của giang hồ giàu chia cho giang hồ nghèo.

Chính điều này làm cho Đại lắm phen bị phục kích suýt mất mạng. Sau cuộc bành trướng, nhờ bản lĩnh hơn người mà Đại được giới giang hồ ưu ái, một cuộc điều đình đã diễn ra giữa giới giang hồ người Hoa với Đại. Họ đồng ý chia phần lợi tức từ việc bảo kê, sòng bài, kinh doanh… cho Đại Kathay và một số băng nhóm ở khu vực khác trong đó mang băng của Chà Và Hương.

Lúc mang nhiều tiền từ nhiều đầu mối, Đại Kathay nhờ ông Ba “chó” quản lý và thu nhận nhiều đồ đệ là giới trí thức. Nhưng tuyệt nhiên Đại ko biết một chữ cắn đôi. Sở hữu lần Chà Và Hương đi với Đại Kathay chơi ở Đà Lạt, Chà Và Hương bảo “con người phải mang loại tên, mày nên biết viết tên của mình”.

Nói đoạn Chà Và Hương tiếp “mày biết cây cung ko? Tên mày trong cây cung. Mày quay cây cung lại, thấy sợi dây xuống thì mày lấy loại cây làm mũi tên gạch ngang giữa cây cung, đó là chữ Đ, chữ A giống như biển báo liên lạc gạch ngang ở giữa, còn chữ I giống như cây sắt cắm từ trên xuống rồi đóng một cây đinh bên dưới chữ A. Đó là tên của mày”. Tập mãi thì Đại cũng ký được loại tên của mình. Tuy chỉ mang vậy nhưng Đại rất hay, bất kể kẻ nào giả chữ ký Đại đều phát hiện ra.

Trước năm 1975, lệnh tổng động viên du đãng lại được chính quyền cũ thực hiện với khẩu hiệu “bài trừ du đãng, chấn hưng đạo đức, thượng tôn pháp luật”. Lúc này cả Chà Và Hương, Đại Kathay và Minh “cầu Muối” đều bị bắt đi. Nhờ Chà Và Hương mang chơi với con trai bà Tuyết – Thượng nghị viện, chị của tướng Mortgage – tổng nha xưa mà được lãnh ra ngoài.

Xem thêm: Dưới Đây Là Khái Niệm Danh Từ Là Gì Lớp 4 : Danh Từ, Những Dạng Bài Tập Về Danh Từ Lớp 4

Ông xin bà Tuyết cứu Đại Kathay, Minh “cầu Muối” nhưng nhất định bà này ko cứu. Số phận Đại Kathay được định đoạt tại đây. Do trước đó trong một đêm đi vũ trường, Đại khai hấn với tướng Nguyễn Cao Kỳ nên lúc bị bắt Đại bị đày đi Phú Quốc giam giữ.

Sự nghiệp đang lên cao, tiền tài đang vượng phát, Đại Kathay ko chịu khuất phục nằm chờ ngoài đảo. Đại quyết định vượt biên để tìm kế phục hưng sự nghiệp, nhưng nào ngờ tử nạn trên đường trốn chạy.

——————0—————0—————-

Kỳ 4: Khuấy đảo giang hồ, chết lãng xẹt

Sơn Đảo từng nhiều lần vào tù ra tội và mang quen biết quân lính chế độ cũ, vì vậy giới giang hồ nể sợ. Cũng vì thế lực mạnh, Sơn Đảo trở thành ngang tàng, ngạo mạn. Hắn đâu mang ngờ, chỉ vì một loại tát vào mặt gã giang hồ mang biệt danh “tay súng bá vàng” mà hắn phải đổi lại bằng mạng sống. Giới giang hồ vẫn còn nhắc mãi loại chết của kẻ từng khuấy đảo cả Sài Gòn lúc đấy.

Trùm giang hồ làm cho giới “anh chị” nể sợ

Hồi còn niên thiếu, Vũ Đình Khánh (SN 1944, về sau đổi tên Sơn Đảo), chỉ là tay giang hồ vô danh tiểu tốt hoạt động ở quận Tân Bình. Trong một lần cướp giật, Khánh bị kết án năm năm tù và bị đày ra Côn Đảo. Tại đây, Khánh gặp “ông trùm” nghĩa hiệp Sơn Vương (tên thật là Trương Văn Thoại, SN 1910, tại Gò Công, Tiền Giang), người hành hiệp trượng nghĩa như là giang hồ hảo hớn, luôn đấu tranh cho chính nghĩa.

Ở Côn Đảo, Khánh năm lần bảy lượt năn nỉ Sơn Vương dạy võ nghệ và lấy tên là Sơn Đảo. Sau lúc ra tù năm 1971, Sơn Đảo về lại Tân Bình tổ chức sòng bài và chơi thân với đám lính dù làm cho giang hồ thời bấy giờ rất ghét. Chà Và Hương kể lại: “Ra tù, Sơn Đảo mở sòng bài ở ngã ba ông Tạ và hoạt động dưới sự bao che của đám lính dù.

Sơn Đảo mang người em là Vũ Đình Cương, rất giỏi võ, cũng hoạt động giang hồ như Sơn Đảo nhưng mang lần ở tù Cương tranh giành làm đại bàng với Lâm “chín ngón” nên bị đâm chết. Dưới Sơn Đảo còn mang hai người em trai nữa nhưng đều chết do bệnh tật và rượu chè. Thời đó, tui làm bảo kê cho những sòng bài như sòng bài Sơn Đảo, sòng bài Balikao, sòng bài Hai Niệm, sòng bài Năm Thông Lợi, sòng bài Tín Mã Nàm… mỗi tuần đều lấy tiền bảo kê nên rất rành”.

Tiếng tăm của Chà Và Hương là tay đấm bất bại, làm cho Sơn Đảo rất phục. Vì mê say thể dục thể thao, Sơn Đảo chủ động làm thân Chà Và Hương trong những cuộc ăn chơi ở quán bar, vũ trường. Sơn Đảo bảo: “Mày dạy tao đi, mày muốn gì cũng được, chỉ trừ gan trời thôi”. Chà Và Hương là dân lành nghề, nhìn thấy Sơn Đảo thì phán rằng: “Cốt cách mày yếu kém, tay to như bắp đùi còn chân lại tong teo, hình thể rất mất cân đối, khó mà học võ”. Và sau nhiều lần năn nỉ nhưng vẫn ko được Chà Và Hương nhận dạy võ, Sơn Đảo tức tối vô cùng. Music dưới thế lực mạnh của Hương thời đó, Sơn Đảo đành ngậm ngùi.

*

Chà Và Hương vô địch thời trẻ.

Chết vì ngang tàng, ngạo mạn

Quân của Sơn Đảo rất mạnh, nhưng thời đó nhắc tới thế lực cậu Mười “út”, em vợ của Tổng thống Thiệu, thì giới giang hồ phải nể sợ. Cậu Mười vốn ăn chơi nức tiếng và lúc từ bên Mỹ về cậu cũng vẫn ăn chơi. Thấy con trai như vậy nên mẹ của cậu Mười mở cho con một sòng bài ở ngay nhà thờ Ba Chuông để… vừa chơi vừa kiếm tiền.

Sòng bài gồm ba tầng, quần chúng mang tiếng khắp Sài Gòn tìm tới đây giải khuây. Bản thân cậu Mười cũng chơi, được thì cậu mừng vui ra mặt, trả lại tiền cho người chơi hoặc dẫn người ta đi ăn uống, nhảy nhót. Thời đó nghe tới sòng bài của cậu Mười thì ko ai trong đám quân cảnh dám tới bắt. Giới giang hồ vì thế cũng hay tới đây để đặt phòng, ăn chơi thác loạn.

Hôm đấy, Chà Và Hương, võ sỹ Thạch Mách nước và vệ sỹ Luân (vệ sỹ của cậu Mười) đang ngồi trước quầy tiếp tân chờ nhận tiền thì mang chuyện chẳng lành. Ngồi một lúc thì Phan Bá Y, tự Y “cà lết” tới. Sở dĩ mang tên đó vì bản thân Y lúc sinh ra đã mang tật, đi cà lết, to lên thì ko còn nhưng người ta vẫn hay thuận mồm gọi như vậy.

Y “cà lết” đánh chiếc xe jeep, trên xe chở thiếu phụ tên Trang là vợ Lộc “điên” (giang hồ thân cận với Y “cà lết”) tới đậu trước cửa sòng bài cậu Mười. Cậu Mười thường ngày thương Y “cà lết”, nên lúc nghe vệ sỹ báo thì cậu Mười đã đon đả chạy ra hỏi han. Bấy giờ Y hỏi cậu Mười: “Cậu còn chỗ nào cho con chơi ko?”, cậu Mười bảo “tao còn lầu ba, mày chơi gì cũng được”.

Y “cà lết” chưa kịp chốt thì Sơn Đảo, đầu đội mũ, đeo mắt kính đen chở Thiếu tá Đường (Sư trưởng đoàn Sư đoàn dù của Ngụy) trên chiếc mô tô đi tới. Vừa thấy Sơn Đảo, vợ Lộc “điên” mở cửa xe chạy ra ôm lấy Sơn Đảo rồi đon đả, lơi lả. Trang bảo với cậu Mười: “Cậu ơi cậu, cậu còn chỗ nào cho anh Sơn anh đấy chơi ko?”.

Cậu Mười trước đó đã hứa cho Y “cà lết” nên bảo: “Mày lại trễ quá, thằng Y nó thuê rồi”. Sơn Đảo nghe thế thì bực mình, quay qua Y “cà lết” hỏi: “Mày biết tao là ai ko?”, Y “cà lết” lắc đầu. Vừa lúc đấy Sơn Đảo vung tay tát thẳng vào mặt Y “cà lết”.

Chà Và Hương kể lại rằng: “Y “cà lết” bị loại tát đau, chửi thề vào mặt Sơn Đảo rồi hỏi sao lại đánh Y. Sơn Đảo hất mặt, trợn mắt bảo: “Tội mày ko chào tao”. Y “cà lết” nghiến răng: “Chào hay ko là quyền của tui, tui ko biết anh là ai, anh đánh tui bạt tai này anh nhớ nha”. Sơn Đảo nóng máu dằn mặt: “Mày dám nhát tao hả”. Y “cà lết” ko thèm nói lại, quay qua gằn giọng hỏi Trang: “Về chưa?”. Trang leo lên xe Y “cà lết” bỏ đi. Còn tui, ở bên trong, tui lấy làm xấu hổ cho hành động ngông cuồng của Sơn Đảo vì đánh kẻ tật nguyền, nên lúc Sơn Đảo quay qua chào, tui làm thinh””.

Ở Sài Gòn lúc đấy, Y “cà lết” được mệnh danh là “cây súng bá vàng” với tài bắn súng thượng thặng. Hơn nữa, tính Y liều lĩnh ngang tàng, nói là làm nên đám giang hồ biết Y đều nể sợ. Sau lúc bị Sơn Đảo tát vào mặt, Y “cà lết” căm tức vô cùng. Y “cà lết” ngược lên Đà Lạt, tìm tới nhà nghỉ Tịnh Tâm và bảo với chủ nhà nghỉ: “Tôi mới lên đây ở nhưng ghi vào giấy là tôi lên đây hai tháng rồi nha, tôi trả tiền anh hai tháng đấy”. Xong Y “cà lết” ngược về Sài Gòn, ngay ngay tức thì lên kế hoạch trừ khử Sơn Đảo để trả mối hận.

Về Sài Gòn, sau một vài ngày thì Xệ (đàn em của Y) chở Y “cà lết” đi tìm kiếm Sơn Đảo. Y “cà lết” phát hiện chiếc mô tô của Sơn Đảo đang dựng trước quán ăn. Sắp quán ăn mang tiệm sửa xe, Y “cà lết” cho đứa nhóc bán đậu phộng 10 đồng, rồi đưa cho đứa nhóc một cây căm và bảo qua xì lốp xe mô tô của Sơn Đảo.

Đứa nhóc nhận được 10 đồng, lúc đấy là rất to nên sẵn sàng làm theo. Lúc Sơn Đảo trở ra cùng Thiếu tá Đường thì phải dắt xe đi bộ lại tiệm sửa xe. Lúc này Y “cà lết” và đàn em đang núp sau gốc cây sắp đó. Đợi Sơn Đảo tới, Y “cà lết” gọi “Sơn” rồi bóp cò. Đạn xuyên qua vai Sơn Đảo. Y “cà lết” cảnh báo: “Tao nói mày rồi, đứa nào đụng tới tao là đứa đó chết”.

*

Dòng chết của Sơn Đảo vì ngang tàng, ngạo mạn.

Lúc này, Sơn Đảo nói như van lơn: “Tao nói mang vậy ko lẽ mày giết mổ tao?”. Y “cà lết” nã thêm một phát đạn trúng bụng của Sơn Đảo. Xong, Y “cà lết” leo lên xe cùng đàn em cao chạy xa bay. Còn Sơn Đảo được đàn em đưa đi bệnh viện cấp cứu, nhưng ko qua khỏi.

—————-0—————0—————-

Kỳ 5: Năm Cam và món nợ ân tình

Thời niên thiếu Năm Cam gánh tội thay anh rể là Bảy Sy, phải đi khám Chí Hòa. Thời kì đấy Chà Và Hương cũng xộ khám chờ ngày xét xử. Vì nể Bảy Sy và được nhờ vả, nên Chà Và Hương nhận chăm sóc cho Năm Cam. Về sau, lúc Năm Cam giàu mang, nhiều lần đích thân tới thuyết phục Chà Và Hương về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Nhưng vì đã giã từ giang hồ, Chà Và Hương nhất quyết thoái thác.

Bảo vệ Năm Cam vì chữ tình

Cuối năm 1962, lúc đấy Trương Văn Cam (tức Năm Cam) mới 15 tuổi, nhưng đã lấy vợ là em của Nguyễn Văn Sy (tức Bảy Sy). Bảy Sy lúc đấy là một trùm giang hồ quận 4, chủ của sòng bài Bảy Sy, thu hút rất nhiều con bạc. Bản thân Năm Cam từ nhỏ đã bám theo anh vợ để mưu sinh giang hồ và là thân cận của Bảy Sy. Một lần, bảo vệ sòng bạc, Bảy Sy sử dụng dao đâm chết Nguyễn Văn Lót (Trần Ánh Tuyết) trên đường Nguyễn Công Trứ, thuộc khu Da Heo. Để cứu lấy cơ nghiệp cờ bạc mà anh rể tạo dựng, Cam chịu tội thay anh. Tới đầu năm 1964, Cam bị kết án ba năm tù giam ở Chí Hòa.

Lúc bị kết án, Năm Cam còn nhỏ, tuổi đời giang hồ còn non nớt. Lúc này Chà Và Hương vì trốn lính nên cũng bị bắt giam tại Chí Hòa chờ ngày xét xử. Trong thời kì này, người thân ở ngoài lo sợ đám giang hồ trong trại quấy quả Năm Cam, nên nhớ tới Chà Và Hương, người từng bảo kê sòng bài Bảy Sy. Người thân Năm Cam nhờ Chà Và Hương chăm lo bảo vệ cho đàn em Năm Cam qua khỏi kiếp nạn. Vì là người từng vào tù ra tội, nên Chà Và Hương thống lĩnh đám giang hồ trong trại.

*

Chà Và Hương bên bức tượng một học trò đúc tặng ông.

Vừa vào trại Chà Và Hương đã hỏi “thằng nào là thằng Cam?”. Ngay lúc đấy một cậu nhóc gầy gò bước ra bảo “dạ em”. Chà Và Hương kéo Năm Cam lại rồi nhìn đám tù bảo “thằng này giờ là em tao, ko đứa nào được làm khó nó”. Kể từ đó, Chà Và Hương xem Cam như em, dạy dỗ chăm sóc từng tý một.

Thời đấy, đám tù chỉ được ăn cơm gạo lức nhưng Chà Và Hương thì luôn được cho ăn cơm trắng. Hơn nữa, đám tù người Hoa nghe thấy tiếng Chà Và Hương thì sợ nên mới cung phụng đồ ăn, thức uống đủ kiểu. Chà Và Hương ăn ko hết, ngay tắp lự kéo những anh em tù nghèo túng tới ăn, lúc nào Năm Cam cũng được miếng ngon nhất.

Ở trong khám nước uống rất quý giá, dân trong khám thậm chí ko mang nước để rửa mặt. Đám lâu lắc bên ngoài thấy chùa kế bên nhiều nước ngay tắp lự tới đánh cắp, rồi bị những tiểu sư đuổi đi, nhưng chúng chống trả. Thấy vậy Chà Và Hương ra mặt bênh thầy tu, đuổi đánh đám côn đồ. Nhà chùa cảm kích ơn trên mà cho Hương mỗi ngày một thùng phuy nước vừa tắm, vừa lấy nước uống.

Tiết kiệm số nước nhà chùa cho, Chà Và Hương sai Năm Cam và đàn em trong trại mang bán cho những tù nhân người Hoa. Tiền mang được từ bán nước, Chà Và Hương cho đàn em nghèo khổ đựng giữ rồi tới tháng gửi về cho gia đình chúng. Đám tù thời đó rất nể sợ Chà Và Hương.

“Ông trùm” và cuộc hội ngộ sau 20 năm

Bên quân lao nhốt Chà Và Hương vài tháng ở Chí Hòa, rồi đưa ra xét xử. Tòa xử Chà Và Hương 18 tháng, làm lao công đầu binh ở hầm đá Núi Leo, Bình Tuy. Vừa vào tù buổi sáng thì tối Chà Và Hương vượt ngục. Ông chui qua hàng rào thép gai, băng qua Hàng Gòn, vào Lò Than để tìm cách về. Mấy tháng trời lang bạt kì hồ ông mới tìm về lại khu vực hoạt động của mình. Trong thời kì ông lang bạt kì hồ, trốn chạy thì Năm Cam vẫn còn trong khám Chí Hòa và được giang hồ Lâm “chín ngón” chăm sóc, dạy dỗ.

Thuở trước cứ mỗi tuần Chà Và Hương lại ghé những sòng bài thu tiền bảo kê như sòng Balikao, Hai Niệm, Năm Thông Lợi, Bảy Sy, Sơn Đảo, Tín Mã Nàm… lấy mỗi nơi vài ngàn về tiêu xài và chia cho đàn em. Sau lúc trốn chạy vài tháng, Chà Và Hương về và ghé chỗ ông Hai Niệm (trùm sòng bài vừa về quy ẩn) vừa để lấy tiền, vừa thăm bệnh.

Lúc Năm Cam đã được thả quay trở về hoạt động cho Bảy Sy. Năm Cam tới nhà Hai Niệm, nhưng chỉ dám thập thò ngoài cửa sổ. Lúc đấy Năm Cam còn nghèo khổ, mặc quần đùi đen, đi chiếc xe đạp cà tàng. Gặp Chà Và Hương, Năm Cam mừng rỡ hỏi han, nhưng Chà Và Hương chỉ ừ à cho qua chuyện. Bởi với ông đàn em trong khám ai ông cũng nâng đỡ, chăm sóc.

Hai mươi năm sau, Năm Cam hôm nào nghèo khổ đã đổi khác. Một lần đang chạy xe trên đường Tự Do buổi tối, con đường vắng tênh, Chà Và Hương chợt giật thột lúc nghe mang tiếng còi xe khá rú sau mình. Hương tưởng xin đường nên ko dòm lại, mà ngoặc tay ra hiệu cho xe khá vượt. Xe ko vượt mà tiếp tục tuýt còi làm cho Chà Và Hương bực dọc, nhưng ông vẫn cố nhịn ngoặc tay thêm lần nữa. Xe khá đằng sau lại tiếp tục tuýt còi.

Hương quay lại toan quát mắng, thì Năm Cam từ trên xe thò đầu ra chào Chà Và Hương rồi kêu Chà Và Hương chạy thẳng ra mé sông. Chà Và Hương kể: “Lúc đấy ở cuối đường Tự Do là nhà hàng mé sông, nó nói là của nó đấy. Lúc đấy tui thấy chiếc xe jeep của đại tá Ngọc trong thành phần bài trừ du đãng. Bởi khắp vùng đấy chỉ mang chiếc xe jeep này là mang hình con đại bàng đôi chân nạm vàng. Chỉ ngần đấy năm mà tôi ko hiểu sao thằng Cam giàu và mang thế lực tới vậy”.

Vào bàn ăn, Năm Cam hỏi Chà Và Hương “ngày nay anh làm gì vậy?”, Hương trả lời “mày biết anh mang loại nghề võ rồi, anh dạy tụi nhỏ kiếm sống”. Năm Cam mời Chà Và Hương về ở với mình. Sau lần gặp bất thần đấy, Chà Và Hương về nhà cả đêm ko ngủ, đắn đo ko biết mang nên nghe theo Năm Cam về mưu đồ nghiệp to hay ko. Nghĩ đoạn Chà Và Hương lại tự dằn mình “liệu mang phải thằng Cam bán xì ke ko, chứ sao nó giàu nhanh thế được”.

“Bản thân tui tuy là vào tù ra tội nhiều vì bênh anh em, trốn lính chứ chưa bao giờ làm cắp, trộm, cướp, giết mổ hay bán xì ke gì hết. Nghĩ tới chuyện phạm pháp to như vậy tui e sợ, ko dám dính tới. Nhiều dịp Cam kêu đàn em tới tận nhà tui dưới Củ Chi, để mời lên sống với nó, nhưng tui kêu “thôi anh dạy võ vậy sống được rồi, hơn nữa anh cũng giã từ giang hồ rồi”. Thấy giang hồ đồn đại Năm Cam giờ làm “vương” một cõi, lại giàu mang hơn người nên vợ tui cũng sợ hãi bèn khuyên tui thôi đừng dính tới. Nghe vợ khuyên, tui quyết định từ chối thẳng thừng lòng tốt của Năm Cam” – Chà Và Hương quả quyết.

*

Năm Cam từng trả nghĩa cho Chà Và Hương nhưng bất thành.

Năm 1984 vợ Chà Và Hương đi theo người con lai qua Mỹ ở. Cuộc sống khốn khó đẩy Chà Và Hương vào cảnh túng quẫn, bệnh tật. Sở hữu lần Chà Và Hương bị bệnh đi từ bệnh viện Trưng Vương về, gặp Năm Cam. Năm Cam mời Chà Và Hương ăn, uống rồi bảo chút xíu tới nhà Năm Cam chơi. Nhưng, Chà Và Hương từ chối với lý do đã già, lại bệnh mong Năm Cam đừng kiếm nữa, đừng nghĩ gì tới chuyện ân tình xưa, vì Chà Và Hương từng giúp rất nhiều người chứ ko riêng gì Năm Cam. Bản thân Chà Và Hương cũng lường trước được những gì mà Năm Cam làm với đám anh em mang ân với Năm Cam như Bảy Sy, Lâm “chín ngón”, nên ông thà nghèo chứ ko theo. Sau lần đấy, giữa Năm Cam và Chà Và Hương ko liên lạc với nhau nữa.

————-0———-0————-

Kỳ cuối: Duyên tình trời định ly tan

Chính biến cố trong trận đấu làm cho ông gặp được người phụ nữ mang “duyên tiền định” ở độ tuổi 31. Nhưng chuyện tình chưa thắm thì vội phai, bởi cuộc ly tán hơn 20 năm trời.

Trận thách đấu cuối cùng

Đối với Chà Và Hương việc mất đi người anh em Đại Kathay chí cốt như cứa vào lòng ông một vết cứa hằn sâu. Lúc về lại Sài Gòn, địa bàn của Chà Và Hương đã bị những giang hồ mới nổi chiếm đóng lại càng làm ông buồn bực. Ông lang thang ở quận 3 cùng đám đồ đệ tối ngày tập luyện đấu võ đài như những sát thủ vô hồn.

Trong thời kì này, Kít Đăm Xây vẫn luôn sát cánh bên Chà Và Hương trong từng trận đấu. Suốt từ năm 15 tuổi cho tới năm 31 tuổi, Chà Và Hương rất hiếm lúc bị thua lúc thượng đài. Nhưng, ngựa chạy mãi cũng chùn chân, hùm thiêng cô độc rồi cũng mang ngày thèm được sống bình yên. Chà Và Hương quyết định tới Quy Nhơn thách đấu “hùm xám miền Trung” Hà Trọng Sơn rồi giải nghệ.

Thách đấu võ sư Hà Trọng Sơn thời đấy được tới 25 ngàn đồng, một số tiền rất to, nhưng với Chà Và Hương đó còn là niềm vinh dự. Chà Và Hương kể: “Lúc gặp Hà Trọng Sơn bên ngoài, ông nhìn tôi rồi bảo “tao mang người đánh với mày”. Hà Trọng Sơn cho Hà Trọng Khôi (lính chế độ cũ) đấu với tôi. Lúc đấy Hà Trọng Khôi rất to con, trên đài dân Quy Nhơn ồ lên, ko xem tôi ra gì, ai cũng nghĩ tôi ko chịu nổi vài hiệp.

Lúc này ông Thị trưởng Quy Nhơn ko cho tôi đánh, thầy tôi cũng ko cho đánh vì đối thủ quá to con. Lúc đấy thầy Minh Cảnh là người đi theo đoàn, nhiều đấu sỹ mượn danh của thầy Minh Cảnh để được lên đài. Lúc này Thị trưởng yêu cầu thầy Minh Cảnh phải kêu học trò tự chịu trách nhiệm, ký tên cam kết. Sư phụ Kít Đăm Xây lo lắng, nhưng tôi quả quyết “ở đời này con chỉ trừ thầy và cha là con ko đánh, còn ai con cũng dám hết””. Thế là Chà Và Hương thượng đài trong sự hồi hộp của hồ hết khán giả mang mặt.

Thấy võ sỹ Khôi to con, ngay cả trọng tài cũng tới bảo với Chà Và Hương là trong lịch sử võ thuật chưa thấy ai đô con như Hà Trọng Khôi, nên khuyên Hương bỏ cuộc. Nhưng thay vì bỏ cuộc, Chà Và Hương bảo “cứu em lần chót nha anh Sơn (trọng tài- PV), đánh xong trận này em giải nghệ luôn”. Ông Sơn ko nói gì, nhưng ông quay qua võ sỹ Hà Trọng Khôi bảo “đây là sân nhà của anh, nhưng anh phải đánh đúng luật, nếu sai luật tôi đuổi anh xuống đất, xử anh thua luôn”.

Vừa vào trận đấu Chà Và Hương đã tính đánh đòn phủ đầu, ông tung cước đá vào mạng sườn của Hà Trọng Khôi, đối thủ ko hề nao núng ngay tắp lự chụp chân Hương. Ngay sau đó, võ sỹ Khôi bốc cả thân hình của Chà Và Hương lên toan ném mạnh xuống sàn. Là con nhà nghề lâu năm, Chà Và Hương ôm chặt lấy đầu của đối thủ, như thế nếu võ sỹ Khôi ném Chà Và Hương thì ngay ngay tức thì ông ta cũng ngã sàn.

Trọng tài ngay tắp lự tới can ngăn kêu hai người thả nhau ra, nhưng hiệp đấu chưa kết thúc. Hai người vừa buông nhau ra thì võ sỹ Khôi quay người bỏ đi, bất thần trọng tài kêu “zô”, Chà Và Hương ngay tắp lự tiến công. Ko kịp trở tay võ sỹ Khôi lãnh trọn một cú lên gối, tiếp thêm một cùi chỏ vào mặt, tứa máu, ngã xuống sàn. Trong lúc võ sỹ Khôi đang ngồi trấn tĩnh thì Chà Và Hương quay qua kêu võ sư Hà Trọng Sơn rằng “ông ném khăn đi, nếu ko tôi đánh nó chết”.

Nhìn thấy đòn đánh quá nặng, lại thấy thần sắc của võ sỹ Khôi rũ rượi trong gương mặt nhuốm đỏ, võ sư Sơn ngay tắp lự ném khăn trắng xin hàng. Nào ngờ võ sỹ Khôi lượm khăn trắng, lau mặt rồi ném xuống đất ý muốn đấu tiếp. Nhưng Thị trưởng thành phố bước tới nói với trọng tài rằng ngừng trận đấu, vì nếu đấu tiếp ắt võ sỹ Khôi sẽ nguy hiểm tới tính mệnh. Trận đấu kết thúc, trọng tài xử Chà Và Hương thắng.

Tuy vậy, đám lính đồng đội với võ sỹ Khôi ở Quy Nhơn trên khán đài như một biển lửa quá khích lao lên sàn đấu. Hàng trăm người xách cả ghế lên sàn đấu đòi xé găng của Chà Và Hương, rồi lúc thấy găng ko mang vấn đề gì họ tiến công Chà Và Hương trong tiếng thét inh ỏi. Lúc này Thị trưởng phải huy động cảnh sát kéo Chà Và Hương người đầy máu, cho lên xe mang đi khỏi hiện trường. Sở hữu một cô gái sau này thành duyên trời định với Chà Và Hương hôm đấy cũng tất tưởi chạy theo.

“Duyên tiền định” và cuộc ly tán hơn 20 năm

Trước lúc lên sàn đấu, Chà Và Hương thấy một cô gái chạy tới tỏ ra mến mộ mình. Trong một khoảnh khắc, Chà Và Hương chợt đưa đồ đoàn cho người con gái này giữ thay vì đưa cho sư phụ, sư huynh đệ. Và trong lúc Chà Và Hương bị lính đánh đổ máu, ông được đưa đi thì cô gái cũng ôm đồ chạy theo. Lúc vào bệnh viện ở Quy Nhơn, những chưng sỹ tại bệnh viện này thấy tình hình ko ổn vì đám lính vẫn còn bám theo toan ám toán Chà Và Hương. Sợ thúc đẩy tới tính mệnh Chà Và Hương, nên Thị trưởng thành phố yêu cầu đưa ông ra trường bay, đưa qua Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa) chữa trị.

Chính trong khoảnh khắc đấy, người con gái ôm đồ mang tên Tôn Nữ Thị Gái, kém Chà Và Hương 15 tuổi, vẫn đi theo để đợi Chà Và Hương tỉnh dậy trả đồ. Lúc tới bệnh viện ở Nha Trang, chưng sỹ khám thấy Chà Và Hương bị gãy xương sườn, xương ngực ngay tắp lự bảo mổ. Nhưng lúc đấy Chà Và Hương tỉnh dậy bảo “ko được, cuộc thế tôi mà mổ thì coi như hết”. Chưng sỹ đành lấy kim hút máu bầm ở vết thương trên thân thể ông rồi băng bó lại.

Sau một thời kì tạm ổn, đàn em của Chà Và Hương từ Sài Gòn vào rước đại ca quay lại Quy Nhơn với ngụ ý mang bà Gái trở về. Nhưng lúc vừa đặt chân tới đất Quy Nhơn thì đám lính lại truy lùng Chà Và Hương rồi chém ông gây thương tích ở tay. Thương người võ sỹ mang nghĩa, bà Gái tự nguyện đi theo Chà Và Hương để chăm sóc cho ông. Về lại Sài Gòn ngay sau đấy, bà Gái bán hết tài sản trên người của mình để lấy tiền sắm thuốc thang, chăm sóc cho Chà Và Hương. Định mệnh đã kéo “hùm thiêng cô độc” về với mảnh tình chất phác đấy, ông đem lòng cảm mến bà Gái, một thiếu nữ thơ ngây. Sau đó ko lâu, họ kết hôn.

*

Vợ chồng võ sư Chà Và Hương thời còn trẻ.

Lấy vợ, nhưng hai ông bà ko sinh con mà nhận con nuôi, bởi bà Gái còn quá trẻ nên ko muốn sinh. Một người phụ nữ mang con với Tây, sau lúc sinh con thì ko thể nuôi nấng nên vợ Chà Và Hương nhận về làm con nuôi, đặt tên là Linda. Sau phóng thích, Chà Và Hương bị đưa đi cải tạo rồi về lại sống với mẹ già ở Hóc Môn. Năm 1984 mang diện thiên di qua Mỹ theo chế độ con lai, vợ Chà Và Hương đưa cô bé Linda đi. Gia đình bên vợ giấu ko cho Chà Và Hương biết bà Gái ở đâu. Một mặt sau lúc bà Gái đi thì gia đình nói rằng Chà Và Hương đã chết. Chà Và Hương sống cuộc thế khốn khó bên mẹ. Lúc bà mất thì ông về Củ Chi tạm lánh cuộc sống xô nhân tình.