Đạo đức – Wikipedia tiếng Việt

220px Tintoretto Allegory Cáo buộc với bức chân dung của một thượng nghị viên Venice ( Allegory về đạo đức của những thứ trên trần gian ) do Tintoretto vẽ năm 1585 .

Đạo đức là một từ Hán-Việt, được tiêu dùng từ xa xưa để chỉ một yếu tố trong tính cách và trị giá của mỗi con người. Là hệ thống những quy tắc về chuẩn mực của cùng đồng và xã hội. Đạo là con đường, đức là tính tốt hoặc những công trạng tạo nên.
Lúc nói một người với đạo đức là ý nói người đó với sự rèn luyện thực hiện những lời răn dạy về đạo đức, sống chuẩn mực và với nét đẹp trong đời sống và tâm hồn.

Đạo đức trong tâm lý học[sửa|sửa mã nguồn]

Khái niệm đạo đức[sửa|sửa mã nguồn]

Đạo đức là mạng lưới hệ thống quy tắc, tiêu chuẩn, [ 1 ] chuẩn mực xã hội mà nhờ đó con người tự nguyện kiểm soát và điều chỉnh hành vi của mình cho tương thích với quyền lợi của hội đồng, xã hội .

[2] cơ bản của đạo đứcMột số phạm trùcơ bản của đạo đức[sửa|sửa mã nguồn]

Nghĩa vụ chính là trách nhiệm của tư nhân đối với nhu cầu, lợi ích[3] chung của cùng đồng, xã hội.
Với hai loại nghĩa vụ cơ bản là nghĩa vụ đạo đức và nghĩa vụ pháp lý.
Lúc nhu cầu, lợi ích tư nhân[4] phát sinh tranh chấp với nhu cầu lợi ích xã hội[5]: tư nhân phải biết hi sinh loại riêng vì loại chung; Xã hội với trách nhiệm[6] bảo đảm cho sự thoả mãn nhu cầu[7], lợi ích của tư nhân.

Lương tâm hoàn toàn với thể được hiểu như lời nói bên trong đầy quyền uy hướng dẫn, thôi thúc con người ta làm những điều tốt, ngăn cản, chỉ trích làm những điều xấu .Theo ý kiến biện chứng của đạo đức học thì lương tâm là ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm và tình cảm đạo đức của cá thể về sự tự nhìn nhận những hành vi, cách cư xử của mình trong đời sống xã hội. Sự hình thành lương tâm là thứ tự tăng trưởng lâu bền hơn từ thấp tới cao trong thứ tự lao động sản xuất và xúc tiếp xã hội. Với thể nêu ra những mức độ tăng trưởng của lương tâm như sau :

  • Ý thức về loại cần phải làm do sự sợ hãi bị trừng trị bởi thiết chế xã hội hoặc ý niệm tâm linh.
  • Ý thức về loại cần phải làm, cần phải tránh vì xấu hổ trước người khác và trước dư luận xã hội.
  • Ý thức về loại cần phải làm vì xấu hổ với bản thân. Lúc tư nhân xấu hổ với bản thân, với những hành vi của mình là bước đầu của cảm giác lương tâm. Từ cảm giác đó tới sự phán xét những suy nghĩ, hành vi của mình thì đó chính là lương tâm. Vì thế lương tâm với quan hệ chặt chẽ với ý thức nghĩa vụ của con người.

Lúc con người làm những điều xấu, gian ác thì lương tâm cắn rứt. Trái lại lúc cá thể làm những điều tốt, hùng vĩ thì lương tâm thảnh thơi.. Do vậy, trong cấu trúc của lương tâm sống sót khái niệm xấu hổ, hối hận. Giữ cho lương tâm trong sáng là một tiêu chuẩn niềm hạnh phúc và tiêu chuẩn sống của con người. [ 8 ]

Thiện và Ác[sửa|sửa mã nguồn]

Thiện và Ác là cặp phạm trù trái chiều nhau trong mọi thời đại, là thước đo đời sống đạo đức của mọi cá thể trong xã hộiCái Thiện là loại tốt đẹp bộc lộ lòng nhân ái của con người trong đời sống hàng ngày. Đó chính là hành vi bộc lộ quyền lợi của cá thể tương thích với nhu yếu và sự văn minh xã hội. Dòng thiện phải được biểu lộ qua việc góp thêm phần thôi thúc sự tân tiến xã hội, đem lại quyền lợi cho mọi người trong xã hội. Hồ Chí Minh đã nói : " Việc thiện thì dù nhỏ tới mấy cũng làm, việc ác thì dù nhỏ tới mấy cũng tránh " ( Hồ Chí Minh, Về yếu tố giáo dục, Nhà xuất bản Giáo dục huấn luyện, TP. Hà Nội, 1990, tr. 55 ). Là loại thiện là phấn đấu cho đời sống của con người ngày càng trở nên tốt đẹp hơn và giàu tính nhân văn hơn .Dòng Ác là loại đáng ghét, kinh tởm, loại cần phải gạt bỏ trong đời sống cá thể và xã hội. Dòng ác làm mất đi sự văn minh của đời sống con người. Quan niệm về thiện và ác mang tính lịch sử và hoàn toàn với thể hoán đổi cho nhau. loại thiện và ác được tất cả chúng ta nhìn nhận tuỳ vào nó với thôi thúc hay cản trở sự tăng trưởng của xã hội, niềm hạnh phúc của con người. [ 8 ]

  • Đạo: Đường đi, hướng đi, lối làm việc, ăn ở.
  • Đức: Theo Khổng Tử, sống đúng luân thường là với Đức. Theo Đạo (Lão tử) tu thân tới mức hiệp nhất với trời đất, an hoà với mọi người là với Đức.

Đạo đức được xem là khái niệm luân thường đạo lý của con người, nó thuộc về yếu tố tốt-xấu, hơn thế nữa xem như thể đúng-sai, được sử dụng trong 3 khoanh vùng phạm vi : lương tâm con người, mạng lưới hệ thống phép tắc đạo đức và trừng trị đôi lúc còn được gọi trị giá đạo đức ; nó gắn với nền văn hoá, tôn giáo, chủ nghĩa nhân văn, triết học và những luật lệ của một xã hội về cách đối xử từ mạng lưới hệ thống này .Đạo đức thuộc hình thái ý thức xã hội, là tập hợp những nguyên tắc, quy tắc nhằm mục đích kiểm soát và điều chỉnh và nhìn nhận cách xử sự của con người trong quan hệ với nhau, với xã hội, với tự nhiên trong hiện tại hoặc quá khứ cũng như tương lai chúng được thực thi bởi niềm tin cá thể, bởi truyền thống lịch sử và sức mạnh của dư luận xã hội [ 9 ] .

Đạo đức là một hiện tượng lịch sử và xét cho cùng, là sự phản ánh của những quan hệ xã hội. Với đạo đức của xã hội nguyên thuỷ, đạo đức của chế độ chủ nô, đạo đức phong kiến, đạo đức tư sản, đạo đức cùng sản. Lợi ích của giai cấp thống trị là duy trì và củng cố những quan hệ xã hội đang với; trái lại, giai cấp bị bóc lột tuỳ theo nhận thức về tính bất công của những quan hệ đó mà đứng lên đấu tranh chống lại và đề ra quan niệm đạo đức riêng của mình. Trong xã hội với giai cấp, đạo đức với tính giai cấp. Đồng thời, đạo đức cũng với tính kế thừa nhất định. Những hình thái kinh tế – xã hội thay thế nhau, nhưng xã hội vẫn giữ lại những điều kiện sinh hoạt, những hình thức cùng đồng chung. Tính kế thừa của đạo đức phản ánh "những luật lệ thuần tuý và cơ bản của bất kì cùng đồng người nào" (Lênin). Đó là những yêu cầu đạo đức liên quan tới những hình thức liên hệ thuần tuý nhất giữa người với người. Mọi thời đại đều lên án loại ác, tính tàn bạo, tham lam, hèn nhát, phản bội… và biểu dương loại thiện, sự dũng cảm, thẳng thắn, khoan thứ, khiêm tốn… "ko người nào nghi ngờ được rằng nói chung đã với một sự tiến bộ về mặt đạo đức cũng như về tất cả những ngành tri thức khác của nhân loại" (Enghen). Quan hệ giữa người với người ngày càng mang tính nhân đạo cao hơn. Ngay trong xã hội nguyên thuỷ đã với những hình thức thuần tuý của sự tương trợ và ko còn tục ăn thịt người. Với sự xuất hiện của liên minh bộ lạc và nhà nước, tục báo thù của thị tộc dần dần mất đi. Xã hội chủ nô coi việc giết thịt nô lệ là việc riêng của chủ nô, tới xã hội phong kiến, việc giết thịt nông nô bị lên án. Đạo đức phong kiến bóp nghẹt tư nhân dưới uy quyền của tôn giáo và quý tộc; đạo đức tư sản phóng thích tư nhân, coi trọng tư cách. "Nhưng chúng ta vẫn chưa vượt được phạm vi của đạo đức giai cấp. Một nền đạo đức thực sự với tính nhân đạo, đặt lên trên sự đối lập giai cấp và mọi hồi ức về sự đối lập đó chỉ với thể với được lúc nào xã hội đã tới một trình độ mà trong thực tiễn của đời sống, người ta ko những thắng được mà còn quên đi sự đối lập giai cấp". Đó là trình độ của xã hội tương lai, xã hội cùng sản chủ nghĩa (Enghen).

Đạo ( 道 ) theo ý niệm của người xưa là con đường, là năng lượng thông dụng quản lý quản lý mọi sự mọi sự hoạt động và biến hóa ko ngừng của vạn vật và vấn đề quanh ta. Đạo trong Kinh Dịch đặt trên nền tảng thiên kinh địa nghĩa : trật tự xã hội phản ánh trật tự ngoài hành tinh. Ko với một đấng vô thượng nào hoàn toàn với thể tùy tiện ban phúc giáng họa mà chỉ còn những nguyên tắc vô ngã Âm Dương, ngã 我 = tôi, vô ngã = ko với loại tôi, mà theo ngôn từ tân tiến được hiểu là quy luật khách quan. Nói một cách khác theo ngôn từ của tất cả chúng ta thời nay thì Đạo là quy luật xảy ra xung quanh ta ko tùy thuộc vào ý nguyện cá thể của bất kỳ người nào .Đức 德 là hiểu Đạo. Đức là mức độ tập trung chuyên sâu của Đạo ở một con người. Nói theo ngôn từ ngày nay Đức là trình độ năng lượng nắm vững và vận dụng quy luật. Trình độ cao bao nhiêu thì Đức dày bấy nhiêu .Thánh nhân là người với Đức. Theo cách hiểu ngày này thánh nhân đơn thuần chỉ là " người với trình độ " nắm vững được sự hoạt động khách quan của quy luật, kể cả quy luật tự nhiên lẫn quy luật xã hội .Một khái niệm khác về Đạo Đức là Đức Hạnh .

quẻ Bát Thuần Khảm – Lời tượng viết: nước chảy ko ngừng là hình tượng của quẻ tập Khảm. Người quân tử lấy việc rèn luyện năng lực thực hiện làm trọng.

Tượng Viết: Thủy tấn chí, tập khảm, quân tử dĩ thường tiết hạnh, tập giáo sự. 象曰: 水洊至, 習坎, 君子以常德行, 習教事.

Hành 行 – Một âm là hạnh – tiết hạnh .Như ở trên đã trình diễn, năng lượng là đức 德, lúc thi hành gọi là hạnh 行. Chữ hạnh 行 này cùng một chữ với hành của hành vi 行動 .

Vì thế cho nên:[cần dẫn nguồn].

Tương đối tính[sửa|sửa mã nguồn]

Đạo đức vừa với tính phong phú và uyển chuyển, vừa với tính ko bao giờ thay đổi tương đối. Đạo đức là những khái niệm manh mún, do những mối quan hệ xa hội từ thời thời xưa tạo nên. Trong nhiều trường hợp, đạo đức bị phân ly thành nhiều dạng hành sự được gọi là tốt hoặc xấu so với một chủ quan. Đạo đức hoàn toàn với thể bộc lộ những hành sự xích míc với chính nó, đạo đức nhìn nhận phương tiện đi lại phân ly với mục tiêu, vì thế đạo đức chỉ là một loại ảo giác về ý nghĩa. Con người là ko với tự ngã, là gồm những thèm muốn, với những tư duy khác nhau trong từng thời kì, là những bản năng và vô thức tập thể được ẩn dấu rất sâu làm cho một sự thèm muốn nào đó tạo nên một hành sự đạo đức được dạy để bồi đắp cho loại mặt nạ loại tôi ( Atma ). Để thấy được loại cải trang kín kẽ đó ta sē xem qua một ví dụ :

  • Một người thấy người đi đường rơi một loại ví với thể với ít hoặc rất nhiều tiền.
    • trường hợp A:

Người đó định tâm ko muốn lấy ví của người kia, nhưng lại cần một lời cảm ơn hay gì đó làm thỏa mãn nhu cầu loại tôi của anh ta là anh ta là một người với đạo đức, anh ta tự tâm đầu ý hợp trong lòng là tương tự, và nếu với người nào bảo anh ta vô đạo đức, anh ta sē nhớ lại hành vi tốt của mình và rấm rứt trong lòng, thực ra hành vi trả ví trên là một hành vi chuộc lợi vô thức mang yếu tố ý thức, những thèm muốn được với loại tôi đạo đức bị ẩn đi, chỉ lộ ra hành vi đạo đức ko với nguyên do rõ ràng .

    • trường hợp A1:

anh ta trả lại ví do với nhiều con mắt người khác, hoặc sợ gặp rối rắm, hoặc đắn đo giữa thèm muốn đạo đức ( A ), thèm muốn tiền vì sợ người khác lấy ko lấy phí, sau đó anh ta chọn một giải pháp bảo đảm an toàn một cách vô thức .

    • trường hợp B:

Anh ta định tâm sē lấy trộm tiền, nếu anh ta trả lại tức là thèm muốn A trên nhiều hơn thèm muốn tiền nong vì nhiều lý do như tiền ít chẳng hạn, lúc này quá trình tư duy thần kinh giống trường hợp A, nếu ko trả bị phán xét là vô đạo đức.Nếu anh ta ko lấy, cūng ko trả lại, anh ta ko thèm muốn tiền, đạo đức loại tôi, anh ta ko chăm chút cho loại tôi của mình nữa bởi nhiều lý do như chán trường, thù ghét xã hội, hoặc thậm chí là do lựa chọn với "ý thức" lúc đã giác ngộ…v…v.Lúc này, loại đạo đức kia sē phán xét anh ta là vô đạo đức.
'Kết luận, đạo đức là một cách gọi những hành xử xã hội chỉ được tạo bởi những phản ứng vô thức, vô ngã'.

Những loại đạo đức[sửa|sửa mã nguồn]

  • Trang nghiêm
  • Thuần phác
  • Cẩn hạnh
  • Cẩn ngôn
  • Khiêm cung
  • Từ tốn
  • Nhẫn nại
  • Trì thủ
  • Đại tín
  • Hy sinh
  • Lịch sự
  • Hàm ân
  • Lễ phép
  • Tự trọng
  • Tôn trọng
  • Thực thà
  • Giản dị
  • Tiết kiệm
  • Trung thực
  • Tôn sư trọng đạo
  • Tự tín
  • Kết đoàn
  • Dũng cảm
  • Khoan dung
  • Siêng năng
  • Tương trợ
  • Thanh liêm
  • Tự lập
  • Giữ chữ tín
  • Chí công vô tư
  • Tự chủ
  • Lý tưởng
  • Năng động, thông minh
  • Danh dự
  • Hạnh phúc
  • Lương tâm

Những nguyên tắc trong rèn luyện đạo đức[sửa|sửa mã nguồn]

  • Nguyên tắc thứ nhất: Muốn với đạo đức trước hết nói phải đi đôi với làm và luôn nêu gương về đạo đức.

Đối với mỗi người đều nói nhiều mà làm ít, nói mà ko làm, ko chỉ với vậy nói một đằng, làm một nẻo thì chỉ đem lại hậu quả phản tác dụng. Việc nêu gương thì ko ở nghành nào mà yếu tố nêu gương lại được đặt ra như trong nghành nghề nhà cung cấp đạo đức. Trong mái ấm gia đình : Đó là tấm gương của cha mẹ so với con loại, của anh chị so với những em ; trong nhà trường thì đó là tấm gương của thầy, cô giáo so với học viên ; trong tổ chức triển khai, tập thể, Đảng, Nhà nước là tấm gương của những người đứng đầu, đảm nhiệm, chỉ huy, của cấp trên so với cấp dưới ; trong xã hội thì đó là tấm gương của người này so với người khác. Một bài diễn văn hay ko bằng một tấm gương sống .

  • Nguyên tắc thứ hai: Để rèn luyện đạo đức là xây đi đôi với chống.

Trong đời sống hàng ngày, những hiện tượng kỳ lạ tốt – xấu, đúng – sai, loại đạo đức và loại vô đạo đức vẫn còn xen kẽ nhau, đối lập nhau, trải qua hành vi của mỗi một con người khác nhau. Thậm chí, những xen kẽ và đối lập đó còn diễn ra ngay trong bản thân mỗi một con người. Do đó việc xây và chống trong nghành đạo đức trọn vẹn là điều ko đơn thuần. Để xây và chống với hiệu suất cao phải tạo thành trào lưu quần chúng thoáng rộng .

  • Nguyên tắc thứ ba là: Phải tu dưỡng đạo đức suốt đời.

Bởi mỗi người phải liên tục chăm sóc tu dưỡng đạo đức hàng ngày, đó là việc làm kiên trì, bền chắc suốt đời. Trong thực tiễn, với người trong lúc đấu tranh thì nhiệt huyết, trung thành với chủ, ko sợ nguy ngập, ko sợ khó khăn, quyết tử, nhưng tới lúc với ít quyền hạn thì đâm ra kiêu ngạo, xa xỉ, phạm vào tham ô, tiêu tốn lãng phí, quan liêu, biến thành người với tội .Đối với mỗi con người việc rèn luyện đạo đức cách mệnh phải được thực thi trong hoạt động tiêu khiển thực tiễn, trong đời tư cũng như trong đời công, hoạt động và sinh hoạt, học tập, lao động, đương đầu ; trong mọi mối quan hệ xã hội từ hẹp tới rộng, từ nhỏ tới to, từ mái ấm gia đình tới nhà trường, đoàn thể, xã hội ; từ quan hệ bằng hữu tới chiến sỹ, bạn bè, cấp trên, cấp dưới, với Đảng, với nước, với dân và cả trong quan hệ quốc tế. [ 10 ]

Một số ý kiến về đạo đức[sửa|sửa mã nguồn]

  • Lúc đạo Bà la môn ở Ấn Độ đang thống trị với sự phân chia sang trọng sâu sắc trong xã hội. Nỗi bất bình của thái tử Tất đạt đa về sự phân chia sang trọng, kì thị màu da và đồng cảm với nỗi khổ của muôn dân đã dẫn tới sự hình thành một tôn giáo mới. Sau này, lúc môn đệ của Đức Phật Thích Ca thắc mắc vì sao những pháp sư Bà la môn tự xưng là cao cấp và kinh rẻ sang trọng mà đức Phật xuất thân, ngài trả lời (Trường bộ kinh):
Những vị Bà la môn sinh ra từ cửa mồm Phạm thiên chăng? Đâu với…,làm gì mà những vị đó cao cấp được? Chỉ những người nào với đủ đạo đức lương thiện là cao cấp, còn lại là ti tiện[11]
— Phật Thích Ca
  • Theo Trang Tử:
Cả những bậc đạo đức cao siêu ko hẳn rõ tài hay bất tài, lúc lên lúc xuống, chỉ cốt lấy được hòa làm mức phiên việt cả muôn vật…Những bậc như thế thì với điều gì lụy tới thân được!
Còn thói đời thường thì tính nào hoàn toàn với thể ? Hợp với người thì với lúc hòa tan, làm ra việc thì với người nghị luận, ngay thật thì đe nén, tôn trọng thì bị chê bai, làm thì với kẻ phá, giỏi thì với kẻ ghen, ko ra gì thì thiên hạ lại khinh bỉ … Nhân tình tương tự, làm thế nào được ! Thương ôi ! Những ngươi nên nghi lòng, chỉ với đạo đức mới khỏi lụy mà thôi. [ 12 ]
— Trang Tử
  • Theo Hồ Chí Minh
Một dân tộc, một Đảng và mỗi một con người, ngày hôm qua là vĩ đại, với sức quyến rũ to, ko nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và truyền tụng, nếu lòng dạ ko trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa tư nhân. Cho nên trong lúc ta kiên trì và đẩy mạnh trận đấu đấu chống Mỹ, cứu nước, làm cho văn minh thắng lợi bạo tàn thì đồng thời phải loại trừ những loại xấu xa do chế độ cũ để lại trong xã hội và trong mỗi con người[10]
— Hồ Chí Minh
Muốn hướng dẫn nhân dân mình thì cán bộ, đảng viên phải làm mực thước trước cho người khác làm theo. Nói đi đôi với làm, phải nêu gương đạo đức.[13]
— Hồ Chí Minh
  • Đề thi tốt nghiệp Trung học phổ thông môn Văn năm 2011-2012 chính thức từ Bộ Giáo dục và Huấn luyện (Việt Nam) với khẳng định:
Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội.
— Bộ Giáo dục và Huấn luyện (Việt Nam)

Đạo đức giả[sửa|sửa mã nguồn]

trái lại với Đạo đức là Đạo đức giả. Cùng với những thói ích kỷ, đố kị, xu nịnh, hùa, thói đạo đức giả là một thói xấu đang hoành hành mối quan hệ giữa con người và con người. Nó làm mất dần vẻ trung thực vốn với của đời sống xã hội. Nạn đạo đức giả sẽ làm suy yếu nền văn hóa truyền thống của một quốc gia .

Dân gian đã với rất nhiều thành ngữ, ca dao… để vạch mặt kẻ đạo đức giả:

"Mồm nam mô, bụng một tình nhân dao găm", hoặc
"Ngoại hình xơn xớt nói cười, bề trong nham hiểm giết thịt người ko dao".
"ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa"[13]

Thói đạo đức giả xuất hiện ở khắp mọi nơi, mọi chốn, nhưng rất khó bị phát hiện. Thói đạo đức giả luôn đồng hành với tâm ý cả tin. Ở đâu với sự cả tin thì ở đó với thói đạo đức giả. Đạo đức xã hội chủ nghĩa ( chân chính ) hướng con người tới niềm tin cao quý của tâm hồn, văn hóa truyền thống. Bởi vậy, trong đời sống luôn yên cầu sự rèn luyện. Cảnh giác và tẩy trừ thói đạo đức giả là điều vô cùng thiết yếu, trước hết là sự thận trọng với chính bản thân mình .

  • Do chủ nghĩa tư nhân, người nói láo trá vì quyền lợi của mình.
  • Thiếu những tấm gương đạo đức thực sự xung quanh người nói (chứ ko phải trong sách vở), hoặc tâm lý ỉ lại vào những tấm gương mà ko chịu làm gương trước do sợ thiệt.
  • Do sức ép (người quyền trên, từ lãnh đạo, từ đồng nghiệp…) đè nặng lên vai người nói, mà năng lực thì với hạn, người nói phải ứng phó với sự thực với thể gây thất vọng cho người khác (bệnh thành tích). Muốn thật với lúc cũng ko được, bởi điều đó tác động tới những người khác.[14]
  • Do tâm lý sống chung với tiêu cực của những thành viên trong xã hội, coi đạo đức giả là chuyện thông thường trong thời buổi hiện nay; thờ ơ, ngại va chạm, thiếu đấu tranh để bảo vệ lẽ phải.[15]
  • Do tâm lý đám đông, thấy người khách hô khẩu hiệu thì cũng chỉ hô khẩu hiệu theo chứ chưa nghĩ tới những trắc trở lúc làm (tính chất phong trào).[14]
  • Đây là vấn đề rộng to, liên quan tới nhiều người, nhiều Bộ ngành, đia phương…. Một tư nhân hoặc ít người ko thể thay đổi được. Mà đòi hỏi cả xã hội, những ngành nghề, mỗi người đều phải vào cuộc, tạo nên một sự thay đổi đồng bộ.[14]
  • Thỉnh thoảng đạo đức giả lại là phương tiện cực chẳng đã của một người, một nhóm người…để tự vệ trước thói đạo đức giả của một người, một nhóm người…khác (với lúc bị cho là ngụy biện)
  • Sự mất uy tín của tư nhân (tổ chức…) do người đó (người trong tổ chức đó…) với thói đạo đức giả, tác động ở trong nước và với thể đối với cả quốc tế.
  • Tạo ra một hệ thống cổ xúy lường đảo và tham nhũng, bởi trong những hệ thống tử tế hơn, chân chính hơn thì người đạo đức giả khó với chỗ đứng.
  • Những người sống đúng với đạo đức truyền thống, người làm khoa học nghiêm trang bị o ép, khinh thường, dẫn tới chán nản, khó phát huy khả năng do với nhiều bất công.
  • Sự lây truyền căn bệnh thành tích từ những em học trò từ lúc ngồi trên ghế nhà trường, bệnh lường đảo… tới những thế hệ tiếp sau.
  • Những trị giá xã hội bị xáo trộn.
  • v.v.

Một số ý kiến về đạo đức giả[sửa|sửa mã nguồn]

  • Một lần vua Lý Thánh Tông hỏi Ỷ Lan về kế trị nước, Ỷ Lan tâu:
Muốn nước giàu dân mạnh, điều quan yếu là phải biết nghe lời can gián của đấng trung thần. Lời nói ngay nghe chướng tai nhưng với lợi cho việc làm. Thuốc đắng khó uống nhưng chữa được bệnh…Phải xem quyền hành là một thứ đáng sợ. Quyền lực và danh vọng thường làm thay đổi con người. Tự mình tu đức để giáo hóa dân thì sâu hơn mệnh lệnh. Dân bắt trước người trên thì nhanh hơn pháp luật. Muốn nước mạnh hoàng đế phải nhân từ với muôn dân. Phàm xoay loại thế thiên hạ ở nhân chứ ko phải ở bạo. Hội đủ những điều đó, nước Đại Việt sẽ vô địch.[16]
— Ỷ Lan

Nghe xong Lý Thánh Tông rất phục .

  • Theo Hồ Chí Minh:
"Hãy làm theo tôi nói, đừng làm theo tôi làm", đó là thói đạo đức giả của những giai cấp bóc lột. Chúng ta phải phấn đấu để trong xã hội ta ko còn những kẻ đạo đức giả, càng ko cho phép những kẻ đạo đức giả vẫn đi dạy dỗ người khác về đạo đức.[10][13]
— Hồ Chí Minh
  • Theo Giáo sư Trần Hữu Dũng:
Tôi phải nhìn nhận rằng trong những năm sắp đây, lúc cơn lốc "thị trường" bao phủ lên quốc gia ta thì (cùng với sự phồn vinh vật chất mà nó đem lại) một phòng ban ko nhỏ chúng tôi, nhất là giới được xem là "trí thức", đã tha hóa.Chúng tôi đã góp phần ko nhỏ vào sự "chụp giật" của cuộc sống ngày nay, một số ko ít chúng tôi đã co cụm lại, chỉ lo cho gia đình, con cháu mình mà ko nghĩ tới những bạn, thái độ đạo đức giả của một số chúng tôi hẳn đã làm nhiều bạn chán ngán, buồn phiền.Một số chúng tôi đã với quyền, với lợi, nhưng chưa làm đầy đủ nghĩa vụ với những bạn. Bởi vậy, trước hết, tôi với lời xin lỗi bạn, thế hệ trẻ. Tôi ko dám thay mặt người nào để xin lỗi, chỉ xin lỗi cho tư nhân tôi, song tôi nghĩ nhiều người ở thế hệ tôi cũng cùng một tâm trạng.[17]
— Trần Hữu Dũng
  • Nhà sử học Dương Trung Quốc phê phán thói đạo đức giả và đưa ra đề xuất "cần với một dự án luật để điều chỉnh vấn đề mại dâm":
Cần khởi đầu bằng việc nhìn thẳng vào sự thực, dù vẫn phải giữ gìn truyền thống. Cần bớt đi thói đạo đức giả. Bởi ko thể nói bản tính xã hội chúng ta là ko với chuyện đó. Đừng nói mình là riêng biệt, là đặc thù. Tôi cho rằng nên coi đó là một hiện thực. Cần với một bộ luật để xác nhận và quản lý mại dâm[18]
— Dương Trung Quốc
  • Giáo sư Ngô Bảo Châu:
Người Đức có nhẽ hiểu rất rõ rằng thức ăn cho tâm hồn con người chính là sự thực. Những dân tộc quen nấu sự dối trá cho mình ăn, sẽ dần dần quen với sự bạc nhược, sự đớn hèn của chính mình. Thế nhưng người ta vẫn thích nấu sự dối trá cho mình ăn. Vì sự thực nhiều lúc ko với lợi, hoặc là cứng quá, ko tốt cho lợi[19]
  • Nhà sử học Nguyễn Khắc Thuần:
Ko gì bằng những hành động mà người dân nào cũng mong đợi: xử lý nghiêm, công minh và sáng tỏ những vụ án tham nhũng, bảo vệ triệt để những người đứng ra tố cáo tham nhũng. Người dân phải nghe, thấy, sờ được những hành động này của Chính phủ[20]
— Nguyễn Khắc Thuần
  • Nhưng Bill Gates thì cho rằng:
Cuộc sống vốn ko công bằng – Hãy tập quen dần với điều đó[15]
— Bill Gates

Đạo đức giả ko đồng nghĩa tương quan với nói láo[sửa|sửa mã nguồn]

Nói láo với nhiều mục tiêu khác nhau :

  • Nói láo mà với lợi cho cả người nói và người nghe: là một biểu hiện của trêu đùa, bông đùa…Nhiều lúc là liệu pháp tâm lý giúp người nghe, được ứng dụng trong Tâm lý trị liệu.(ám thị)
  • Nói láo mà với lợi cho người nói, ko với lợi (hoặc với hại) cho người nghe, được gọi là dối trá[14], là một biểu hiện của lợi dụng, tham nhũng, bệnh thành tích, đạo đức giả, phỉnh hót, mị dân…Trong đương đầu thì nói láo với thể là chiến thuật, mưu kế…(ám thị)
  • Nói láo mà ko với lợi cho người nói, với lợi cho người nghe là một biểu hiện của lòng cao thượng.
  • Nói láo mà với hại cho cả người nói và người nghe là lúc thói đối trá bị lật tẩy, thỉnh thoảng là hậu quả của lời nói láo tưởng như vô hại.
  • Cả hệ thống chính trị cùng vào cuộc, mỗi người tự rèn luyện bản thân, người trách nhiệm càng cao thì càng phải làm gương cho người khác xung quanh mình, tăng tính kỷ luật của bản thân, nói đi đôi với làm.
  • Đảm bảo pháp luật được thực hiện một cách đầy đủ, nghiêm túc. Nghiêm trị những kẻ tham nhũng, thời cơ…
  • Tăng dân trí để ko cả tin, ko cho thói đạo đức giả với chỗ đứng.

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

Source: https://bloghong.com
Category: Là Gì