Những bài thơ ngắn về thầy cô giáo hay nhất

Tôn sư trọng đạo là một truyền thống tốt đẹp lâu đời của dân tộc Việt Nam ta. Với truyền thống tốt đẹp khác rất nhiều bài thơ ngắn về thầy cô giáo đã được để đời giãi tỏ lòng hàm ân tới những người đã truyền dạy cho mình tri thức. Ko thể quý khách chờ lâu thêm nữa, ThuThuatPhanMem đã tổng hợp rất nhiều bài thơ ngắn về thầy cô giáo bên dưới đây.

Những bài thơ hay về thầy cô giáo

Về lại trường xưa

Con về thăm lại trường xưa Những em áo trắng thơ ngây nói cười Từ đâu hàng lệ tuôn rơi Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa Con xa ngày đấy tới giờ Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài Giờ về thăm lại trường ơi Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu Xây bao nhiêu những nhịp cầu Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương Cô thầy là những tấm gương Hướng cho tuổi xanh con đường mình đi.

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà Mái chèo nghe vọng sông xa Êm êm như tiếng của bà năm xưa Nghe trăng thuở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời Thêm yêu tiếng hát mẹ cười Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Lời ru của thầy

Mỗi nghề sở hữu một lời ru Dở hay thầy cũng tìm ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Khởi đầu chiếc tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng sở hữu bậc thềm cuối đâu! Thầy ko ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc thế Tuổi thơ em sở hữu một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Chiếc hoa trong lá, chiếc mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em. Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru lúc mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ thỉnh thoảng Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc thế những em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang đấy đủ thầy đem theo mình.

Nhớ cô giáo trường làng cũ

Bao năm lên phố, xa làng Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại Tay cô cầm ấm tới giờ lòng em. Vở ngày thơ ấu lần xem Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ giấy nguệch ngoạc bút chì Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề Thương trường cũ, nhớ làng quê Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô Ngày đấy vào mùa thu Bước chân em rộn ràng… Cô ko lời từ giã Xa trường tự lúc nào Em ngỡ như mộng mị Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền Thời kì bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về Lúc xưa cô vỗ về… Nay chúng em lớn khôn Ngày rời trường sắp tới Bao giờ gặp lại cô?!

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân Tháng ngày dạy dỗ ân cần Cho bao thế hệ góp phần dựng xây Tiếng cô tưởng nhớ mới đây Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại Tay cô cầm ấm tới giờ lòng em. Vở ngày thơ ấu lần xem Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nghệch ngoạc bút chì Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề Thương trường cũ, nhớ làng quê Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Hoài niệm áo trắng ngày xưa

Thả trôi cánh phượng ngày hè Trên cành khản giọng con ve kêu buồn Ngày xưa mong ước chuồn chuồn Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bay Thòm thèm những túi ô mai Học trò đùa cợt tương lai mong chờ Áo trắng tung một trời thơ Bao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàng Sân trường còn mãi nắng vàng Thầy cô ngày đấy muôn vàn nhớ nhung Tìm về ký ức bâng khuâng Bạn bè nhắc nhớ những lần chia tay Màu mực lưu bút dần phai Vọng về bạn cũ trường đây tìm kiếm Vỉa hè thánh thót tiếng chim Khát khao cười nói nỗi niềm cố tri.

Con với thầy

Con với thầy Người ngoài nước lạnh Con với thầy Khác nhau thế hệ.

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình Mười mấy ngàn ngày ko gặp lại Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình.

Vẫn theo tôi những lời động viên Mỗi lúc tôi lầm lỡ Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở Mỗi lúc tôi tìm được vinh quang đãng…

Qua buồn vui, qua những thăng trầm Câu trả lời sáng lên nhóng nhánh Với tôi thầy ký thác Thầy gửi tôi khát vọng người cha.

Đường vẫn dài và xa Thầy giáo cũ đón tôi từng bước! Từng bước một tôi bước Với kỷ niệm thầy tôi…

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bờ bến, "Muốn qua sông phải lụy đò" Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa … Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương. Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông đấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Lời trầm thầy tôi

Với những chiều hè, phượng đỏ rơi Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi. Thương người bạn cũ, ân sâu nặng Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được cho đi, thầy phải sở hữu Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi. Cho ko phải mất, tình muôn thuở. Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.

Tặng thầy cô

Cảnh sắc trường em buổi tà chiều Nắng vàng gió nhẹ lá đùa reo Dòng sông uốn khúc ôm xóm thôn Rồng cuộn mây bay giữa suối đèo.

Sinh nhật nhà giáo đã tới rồi Em viết vần thơ tặng mỗi người Kính chúc thầy cô vui mạnh khỏe Bạn bè học giỏi lắm điểm 10.

Chiều đông nắng nhẹ phủ đầy cây Ơn nặng xiết bao với cô thầy Đã chỉ cho em điêu lớn khôn Đi tới tương lai nghĩa cáng dày.

Mái trường thân yêu xiết bao tình Tỏa sáng muôn phòng vạn học trò Lông cánh đủ đầy xây tổ ấm Đựng bước ra bước trưởng thành.

Em viết vần thơ tặng mái trường Là nơi ấp ủ vạn tình thương Sáng sáng chiều chiều bao kỷ niệm Xa gần nghĩa cũ vạn nẻo đường.

Bụi phấn xa rồi

Ngơ ngẩn chiều lúc nắng vàng phai Thương nhớ ngày xưa ngất nghểu hồn Một mình thơ thẩn đi tìm lại Một thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn thương nhớ, Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương! Bạn cũ ngày nay xa tôi lắm Mỗi đứa một nơi xa rời rồi! Cuộc thế cũng tựa như trang sách Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt ngày nay để nhớ ai??? Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vương lại? Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bài Từng trang giáo án vẫn còn nguyên Cuộc thế cho dẫu về muôn nẻo Vẫn nhớ thầy ơi! Không thể quên!!!

Thầy cô bạn bè

Nắng sân trường gọi hồn ai lơ lững Dưới hàng cây to nhỏ chuyện thơ ngây Bước chân đi trên đường đời lẫm chẫm Phút chốc nhìn lá rụng mắt mộng mơ Một chiếc lá chưa vàng nằm cạnh gốc Phải lìa cành vì gió chẳng tiếc thương Nhặt lên tay mà lòng buồn muốn khóc Mai xa rồi những lưu luyến còn vương Xa bạn bè vẫn còn duyên gặp gỡ Kỉ niệm nhòa biết tìm lại nơi đâu Dòng sông kia sở hữu lúc nào ngừng chảy Nước xa nguồn đẩy bèo dạt trôi mau Và cứ thế tóc ngày một trắng phau Biển vẫn xanh và núi cao cao mãi Nhớ ngày xưa phơi đầu trần nắng cháy Gọi thì thầm tên bạn ở trong tim.

Gởi thầy

Thời kì trôi nay em đã to khôn Nhớ dáng thầy ngày xưa từng dạy dỗ Mái tóc thầy nay ko còn xanh nữa Pha lẫn thêm những sợi bạc tháng năm Bàn tay đấy em đã từng được nắm Tương đối ấm cho em thêm dào dạt tình thương Thầy xoa đầu và mỉm cười rất đượm Học chăm ngoan, vững bước trên đời thường! Em nhỏ bé trước mắt thầy trìu mến Thầy xóa đi chiếc bở ngỡ trước hết Chiếc lạ lẫm – âu lo lúc thầy tới Đã chẳng còn, chỉ còn lại niềm tin Biết bao nhiêu lứa học trò qua đi Thầy ko nhớ em là ai ngày đấy Nhưng với em giờ đây và mãi mãi Dáng hao gầy em giữ trọn ko phai.

Tuổi cắp sách

Tuổi cắp sách tới trường là tuổi xanh Với mộng mơ cùng hành trang ngày mới Đón gió xuân trẻ đời thêm vời vợi Bước tới trường hớn hở trò chuyện vui Khoát vai nhau gặp ánh mặt nụ cười Hồn nhiên thế lòng chợt thèm quay lại Dưới mái trường chở che đời muôn lối Sẽ thấy mình ko lạc lõng mù khơi Tuổi hồn nhiên đùa theo nắng lơi lả Ko lo nghĩ chiếc sự đời phức tạp Chỉ sở hữu học và chơi, đời ko chấp Luôn sở hữu thầy cô, bè bạn sum vầy Cây bút mực, giấy trắng, cặp trên vai Theo ta suốt một quãng đời non trẻ Để to lên càng thấy mình nhỏ bé Tuổi xanh ơi, trong giấc ngủ hiện về.

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo lái đưa đón Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều Bay lên tựa những cánh diều Khách ngày xưa đó ít nhiều quên lãng Rời xa bến nước quên tên Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông Cây trơ tráo đứng giữa dòng thời kì…

Cảm ơn quý khách đã đọc những bài thơ ngắn về thầy cô giáo do ThuThuatPhanMem sưu tầm. Hy vọng những bài thơ cực hay về thầy cô giáo này là thứ quý khách tìm kiếm để tặng thầy tặng cô.