Tăng trưởng tín dụng là gì? | Blog Hồng

Tại cuộc họp thường kỳ của chính phủ ngày 12/8/2017, Thủ tướng đã yêu cầu thống đốc nhà băng quốc gia mang lộ trình đảm bảo tăng trưởng tín dụng cả năm khoảng 21-22%. Vậy tăng trưởng tín dụng là gì và nó mang liên quan gì tới cuộc sống của chúng ta?

“Tín dụng” là khoản tiền mà bên A cho bên B vay. Ở đây bên A là những nhà băng thương nghiệp, còn bên B là cá nhân và doanh nghiệp. Tăng trưởng tín dụng tăng 20% mang nghĩa rằng tổng tín dụng của toàn hệ thống nhà băng năm nay sẽ cao hơn so với năm trước là 20%.

Tổng dư nợ tín dụng năm 2016 là 5,5 triệu tỷ đồng (250 tỷ usd); tăng 20% mang tức thị mục tiêu cho năm 2017 là 6,6 triệu tỷ đồng ( 300 tỷ usd).

Quy định về dư nợ tín dụng.

Hàng năm nhà băng quốc gia sẽ đưa ra hạn mức dư nợ tín dụng của mỗi nhà băng tùy thuộc vào quy mô và uy tín của nhà băng đó. Hạn mức là cách repair cứng số tiền được cho vay ra ko kể những phương tiện điều tiết cung tiền khác như điều chỉnh trần lãi suất, tỷ lệ dự trữ phải, lãi suất chiết khấu,..

Ví dụ một NHTM năm 2016 mang dư nợ tính dụng là 1000 tỷ và nếu như NHNN quy định hạn mức tăng trưởng tín dụng là 10% cho năm 2017 thì năm 2017 NH ko được cho vay vượt quá 1.100 tỷ (bất cứ thời khắc nào trong năm cũng ko được vượt con số này). NHTM sẽ căn cứ vào hạn mức này mà tự động điều chỉnh số tiền cho vay ra để ko vượt quá trong cả năm.

Giả sử như NHNN ko quy định về con số tăng trưởng tín dụng hàng năm thì NHTM để tối đa hóa lợi nhuận họ sẽ tăng số tiền cho vay ra tới vô cùng. Chỉ cần chênh lệch giữa huy động và cho vay một tí xíu thôi nhưng lúc tăng tổng cho vay tới vô cùng thì họ sẽ mang lợi nhuận tăng vô cùng. Điều này thế tất dẫn tới việc cho vay dưới chuẩn dẫn tới nợ xấu nhà băng.

Một doanh nghiệp gia công ko bị quốc gia áp đặt mức tăng trưởng doanh số vì nó tự được điều chỉnh bởi năng lực gia công, tầm giá gia công, nhu cầu khách hàng,…Còn nhà băng họ vay tiền ở đầu vào và cho vay ở đầu ra.

Làm thế nào để tăng dư nợ tín dụng?

Nhà băng quốc gia quy định giữa dư nợ tín dụng và huy động vốn một khoảng an toàn để đảm bảo tính thanh khoản của nhà băng. Mẫu này khá dễ hiểu, nhà băng huy động ở đầu vào bao gồm nhiều kỳ hạn khác nhau và cho vay ra cũng ở nhiều kỳ hạn khác nhau. Giả sử tính toán ko kỹ thì sẽ mang thời khắc cần tiền trả cho khách mà vẫn chưa tới lúc đòi tiền tài người vay.

Một nhà băng mang dư nợ tín dụng cao ko hẳn là nhà băng mang năng lực tốt. Đó mang thể là nhà băng nhỏ vì vậy để tăng thêm 1% dễ hơn nhiều so với một nhà băng to. Cũng giống như để tăng 1% GDP của Mỹ sẽ phức tạp hơn nhiều so với tăng 1% GDP của Việt Nam.

du no tin dung 6th 2017

Ở biểu đồ trên, giả sử như HDBank chỉ mang hạn mức tăng trưởng tín dụng là 18% thì mang tức thị nó sẽ phải hoạt động cầm chứng 6 tháng cuối năm vì 6 tháng đầu năm đã đạt 17,9% rồi. Trái lại cũng mang những nhà băng cho dù với hạn mức ngày nay thì chưa chắc đã đạt được, chẳng cần phải nới thêm ra.

Cho vay cũng giống như việc bán hàng, món hàng của anh chất lượng tốt giá tốt hơn đối thủ thì người ta mới tậu của anh. Một nhà băng muốn bán được tín dụng thì lãi suất cho khoản tín dụng đó phải thấp hơn nhà băng khác trong lúc những điều kiện ràng buộc cho nó lại phải thoáng hơn. Nhà băng càng nhỏ, thương hiệu càng kém thì càng phải tìm mọi cách để bán được hàng hơn vì vậy rủi ro cho vay dưới chuẩn cũng cao hơn.

Bản tính của tăng dư nợ tín dụng:

Giả sử bạn vay nhà băng 100 triệu để tậu một căn chung cư cao cấp Vinhome. Bạn đưa Vingroup 100 triệu và nhận căn nhà. 100 tr đó được thể hiện trong tài khoản của Vingroup tại NH. Giả sử như bạn vay 100 triệu của BIDV và chuyển khoản vào tài khoản của Vingroup cũng tại BIDV thì thực tế tiền tài BIDV chẳng đi đâu cả. BIDV ghi tăng tài khoản của Vingroup thêm 100 triệu và mang một khoản nợ 100 triệu cần thu hồi từ bạn. Tiền tài Vingroup gửi tại nhà băng, Vingroup mang thể rút ra trả những nhà cung cấp (nhà cung cấp cũng sẽ gửi tại một NH nào đó), còn lại nó sẽ được gửi dưới dạng tiền gửi mang kỳ hạn. 100 triệu nhờ mang bạn mà đã được sinh ra.

Tài chính và tiền tệ (P4: Hệ thống nhà băng)

Tăng dư nợ tín dụng ko hẳn là trùng với tăng cung tiền M2 nhưng nó mang mối liên quan nhân quả với nhau:

tang tin dung va cung tien

Vấn đề to ở đây là tiền sẽ chảy về đâu cho hiệu quả? Ta phải quay lại mục tiêu của chính phủ lúc tăng dư nợ tín dụng đó là nhằm mục tiêu tăng trưởng GDP cả năm là 6,7%. 6 tháng đầu năm GDP mới chỉ đạt 5,73% vì vậy muốn đạt được mục tiêu thì phải mang những giải pháp nhằm tăng GDP lên mức 7,42% vào 6 tháng cuối năm. Một trong những giải pháp đó là tăng dư nợ tín dụng.

Công thức của GDP = C + I + G + NX

C là chi tiêu hộ gia đình vậy nếu như tăng cường cho vay tiêu sử dụng thì GDP sẽ tăng. Tuy nhiên phải tính tới NX. NX = EX – IM ( Xuất khẩu trừ Nhập khẩu). Vậy nếu như người dân vay tiền để tậu hàng nhập khẩu thì GDP ko đổi, thực tế là giúp những nước khác tăng GDP của nước họ.

Nếu tiêu sử dụng của người dân hướng toàn bộ vào hàng trong nước và giả sử lý tưởng hàng trong nước được gia công toàn bộ trong nước mà ko phải nhập khẩu bất cứ nguyên vật liệu, máy móc,…nào từ nước ngoài thì cứ tăng 1 đồng tiêu sử dụng sẽ tăng 1 đồng GDP.

I là đầu tư của doanh nghiệp (hoặc tậu nhà của người dân cũng tính là I). Lúc người dân tậu một mặt hàng trong nước thì phải mang doanh nghiệp nào đó đầu tư gia công để mang được hàng hóa. Mặt khác cũng sẽ mang doanh nghiệp đầu tư nhằm tới xuất khấu, giúp tăng EX.

Lý tưởng nhất là 100% người dân tậu hàng trong nước, 100% cấu thành lên hàng hóa đó được gia công từ trong nước, DN xuất khẩu được toàn bộ hàng hóa còn lại sau lúc đã bán cho người dân trong nước.

G là chi tiêu của chính phủ. Một nguyên nhân làm cho GDP 6 tháng đầu năm thấp hơn mục tiêu của cả năm là do tốc độ giải ngân vốn quốc gia chậm. 6 tháng đầu năm quốc gia mới tiêu được 115 nghìn tỷ đồng tương ứng với 38%. Tiêu tiền chậm mang tức thị một cây cầu nào đó ở đâu đó đã ko được hoàn thành và vì vậy người dân đã ko thể đi trên cây cầu đó theo đúng kế hoạch. Tốc độ giải ngân thể hiện tốc độ thực hiện dự án đầu tư cụ thể; bạn đừng nghĩ rằng tiêu tiền ít thì càng tốt chứ sao.

Dòng tiền chảy sẽ vô cùng phức tạp, tốt nhất chúng ta xem lại lịch sử để dự đoán tương lai:

Tăng trưởng tín dụng và GDP, CPI

tang truong tin dung va GDP

Bảng trên số liệu 2014 là dự đoán vì lập năm 2014. Bảng dưới là thực tế vì lập năm 2016. Nếu số liệu mục nào đó giữa hai bảng lệch nhau ở cùng một năm thì bảng dưới chuẩn xác hơn vì lấy từ trang net của nhà băng quốc gia.

du no va tang truong

Chúng ta chẳc hẳn còn nhớ thời kỳ đỉnh cao của lạm phát năm 2007. Đó cũng là năm mà tăng trưởng tín dụng lên tới 53,89%. Nhưng GDP của năm đó cũng chỉ đạt 8,4%. Nó cho thấy số tiền được đưa ra thị trường phần to để bù đắp sự mất giá của đồng tiền. Ví dụ trước cần 10.000 đ tậu một cân gạo thì nay phải cần 12.000 đ để tậu; vậy sẽ phải cần thêm 2000 đồng trong lưu thông tương ứng với mỗi cân gạo.

Thời đoạn 2007 bùng nổ tín dụng cho vay nên khoảng thời kì này cũng là thời khắc nợ xấu nhà băng xuất hiện rất nhiều vì muốn cho vay nhiều thì buộc phải cho vay dưới chuẩn. Tới hiện nay chúng ta vẫn còn thấy những đại án nhà băng được mang ra xét xử mà khởi đầu xuất phát từ thời khắc đó.

Từ 2008, tăng trưởng tín dụng giảm dần vì NHNN đặt ưu tiên cho giảm lạm phát hơn là tăng GDP. Thời đoạn này ta thấy GDP cũng giảm nhưng nhìn mối tương quan với CPI thì thấy đã chất lượng hơn.

Thị trường chứng khoán (P6: Thâm hụt tài khoản vãng lai, Tỷ giá và Lạm phát)

Thị trường chứng khoán

Nhìn đồ thị ta sẽ thấy thời đoạn 2007, 2008 cũng là thời kỳ mà bong bóng trên thị trường chứng khoán được thổi lên gấp 2 lần trùng với thời kỳ tăng trưởng tín dụng

vnindex cls

Nhìn trên biểu đồ tương quan giữa tỷ lệ tăng M2 và VN-Index ta thấy mối quan hệ rất chặt chẽ.

cung tien va

Cũng giống như trong thị trường hàng hóa, nếu như mức độ tăng trưởng của Doanh nghiệp ko đổi mà số tiền cho vào tăng lên thì mang tức thị giá mỗi cổ phiếu tăng lên (cũng như là giá hàng hóa tăng lên), một hình thức của lạm phát.

Một doanh nghiệp mang thể dễ dàng huy động vốn trên thị trường chứng khoán hơn lúc mang nhiều tiền đổ vào nhờ vậy họ mang nguồn tiền phục vụ cho đầu tư phát triển mở rộng gia công kinh doanh. Đó là trường tuyệt vời tưởng nhất, đúng với mục tiêu tồn tại của thị trường chứng khoán.

Nhưng để một doanh nghiệp mở rộng gia công kinh doanh đòi hỏi cả một quá trình lâu dài trong lúc dòng tiền đổ vào rất nhanh dẫn tới chỉ số P/E của mỗi cổ phiếu tăng lên. Nó mang nghĩa rằng giá mỗi cổ phiếu tăng lên trong lúc giá trị của nó lại ko đổi hoặc tăng chậm hơn.

Ví dụ một cổ phiếu của một doanh nghiệp trả cổ tức hàng năm là 1000 đồng/cp. Cổ phiếu đang mang giá trao đổi trên thị trường chứng khoán là 10.000đ. Nay cũng cổ phiếu đó, mức trả cổ tức hàng năm đó, DN chẳng mở rộng hay thu hẹp gì, nhưng giá cổ phiếu đã tăng lên 15.000 đồng. Trước cần 10 năm để gấp đôi được số tiền đầu tư thì nay cần 15 năm.

Tài chính và tiền tệ (P1: Tiền)

Thị trường bất động sản

Vay tiền tậu một mẫu điện thoại mới hay một mẫu xe máy mới cùng lắm 20 triệu nhưng để tậu một căn nhà thì phải cần tới cả tỷ. Vì vậy tăng trưởng tín dụng nhanh nhất là bằng con đường cho vay bất động sản. Bất động sản mang ưu điểm là ko thể chạy từ chỗ này ra chỗ khác, giá trị to, ko khó để bán vì vậy nó là tài sản lý tưởng cho thế chấp.

3 1458048896

Lúc thị trường bất động sản trầm lắng hay khủng hoảng thì nhà băng rất khó để tăng trưởng tín dụng. Cho vay tiêu sử dụng, vay gia công,… ko thể nhanh bằng cho vay bất động sản được.

Ngày nay thị trường bất động sản đang trên đà tăng thể hiện bởi hàng loạt những dự án mới đang được chào bán cũng như giá trên mỗi m2. Dư nợ tín dụng tăng lên là chất xúc tác rất tốt cho bất động sản.

Gia công kinh doanh

Lúc tiền đổ vào chứng khoán, nhà đất, vàng,…nó tạo ra bong bóng thể hiện bằng giá cả tài sản đó tăng. Chính phủ ko muốn điều đó, họ muốn nó chảy vào phục vụ cho mục tiêu gia công kinh doanh. Doanh nghiệp vay tiền để khởi nghiệp, mở rộng gia công, ….họ tạo ra hàng hóa thực. Hàng hóa đó cho dù bán trong nước hay bán nước ngoài thì đều mang lại thuận tiện.

Nếu như chính phủ đảm bảo rằng tiền sẽ chảy vào gia công kinh doanh thì họ sẽ ko cần phải đặt hạn mức làm gì, càng đầu tư gia công nhiều càng tốt. Chính phủ ko lo doanh nghiệp gia công ra ko bán được hàng vì việc đó DN tự nhủ điều tiết vì đó là tiền tài họ. Hiện tỷ lệ cho gia công kinh doanh trên toàn hệ thống nhà băng ở mức từ 40% tới 50%.

Ví dụ tỷ trọng dưới là của nhà băng BIDV. Tỷ trọng cho khối DN vay khá cao

tu 2015 doanh nghiep nao de vay von tai ngan hang bidv

Chính phủ sẽ điều tiết dòng chảy của tiền bằng nhiều cách:

  • Đặt ra hạn mức tín dụng cho từng nội dung.
  • Đưa ra tỷ lệ lãi suất khác nhau với từng mục tiêu vay để khuyến khích mẫu này hay hạn chế mẫu kia. Tuy nhiên họ ko thể lạm dụng cách này được vì cực khó kiểm soát được việc tiêu tiền vào đâu của người đi vay.
  • Phối hợp với những chính sách tương trợ khác như ưu đãi thuế, ưu đãi hạ tầng,…

Tóm tắt những thuật ngữ trong entry này:

Tổng phương tiện tính sổ là cung tiền M2. M2 = Tiền cơ sở (tiền mặt) + Tiền NHTM gửi tại NHNN + Tiền gửi tiết kiệm mang kỳ hạn.

Dư nợ tính dụng của một nhà băng là mục “Cho vay khách hàng” trong mục tài sản của Bảng cân đối kế toán. Nó thể hiện tổng số tiền đã cho khách hàng vay (tổ chức, cá nhân) tại một thời khắc.

Tăng trưởng tín dụng là khoản tăng giảm theo % lúc so sánh với một thời khắc trong quá khứ.

Mối quan hệ giữa tăng cung tiền và tỷ giá ngoại tệ: NHNN tăng cung tiền lúc kích thích nền kinh tế hoặc lúc phải tậu ngoại tệ (USD) vào để dự trữ hoặc trả nợ nước ngoài. NHNN tậu ngoại tệ bằng VNĐ vì vậy lúc tậu sẽ làm tăng cung tiền. Để tránh tăng cung tiền làm tăng lạm phát và tăng tỷ giá thì NHNN phải hút lại tiền trên thị trường mở OMO (là thị trường với NHTM để NHTM tích cực gửi tiền vào NHNN) và phát hành trái phiếu chính phủ.

Tài chính và Tiền tệ (P3: Cung cầu tiền)

Tài chính và tiền tệ (P1: Tiền)

Tài chính và tiền tệ (P4: Hệ thống nhà băng)

Feedback

feedback

Trả lời