Nhạc underground – Wikipedia tiếng Việt

260px Underground Một tấm poster ở Thụy Điển tiếp thị cho những ban nhạc underground .

Nhạc underground (tức nhạc ngầm, nhạc dưới đáy ngầm) bao gồm những thể loại âm nhạc ko chính thống, và thường mang những khác biệt với những thể loại âm nhạc đại chúng, quá mới lạ cho thính giả thông thường.[1] Bất kỳ bài hát nào ko được quảng bá một cách công khai đều được coi là nhạc underground.[2]

Nhạc underground thường mang xu thế biểu lộ những khái niệm thường thì, coi trọng tính trung thực, sự riêng tư, được tự do phát minh thông minh, trái với những bài hát mang tính thương nghiệp cao, và tính cá thể cao của mỗi nghệ sĩ, thường ko đi theo những xu thế hiện thời. Có nhẽ chỉ trừ thể loại underground rock trước thời Mikhail Sergeyevich Gorbachyov, Liên Xô, rất ít loại nhạc underground bị cấm hoặc che giấu trọn vẹn, nhưng việc trình diễn và những trật tự sản xuất rất khó để hoàn toàn mang thể tìm thấy công khai sáng tỏ .

Những ca sĩ thuộc dòng nhạc này thường hoạt động tự do, hoạt động trên mạng Internet, ko mang những hoạt động như chạy show, quảng bá trên những phương tiện thông tin tin báo, phát hành album.

Hầu hết trong toàn cầu nhạc underground tập hợp những người mê ca hát, hát theo niềm ham của họ. Họ hát và thông minh âm nhạc với thị hiếu và sự tự do của họ. Ko mang sự ràng buộc về thương nghiệp, cũng ko cần chạy theo những xu hướng của thị trường, ko cần phải chạy theo những thị hiếu của khán giả.

Thuật ngữ "nhạc ngầm" đã được ứng dụng cho những phong trào nghệ thuật khác nhau, ví dụ như phong trào psychedelic music
(nhạc ảo giác) vào giữa những năm 1960, nhưng thuật ngữ này được sử dụng trong những thập niên sắp đây cho bất kỳ nhạc sĩ nào mang thiên hướng tránh cạm bẫy của ngành công nghiệp âm nhạc thương nghiệp chính nếu ko nó chỉ nói lên sự thực thông qua âm nhạc. Frank Zappa đã nỗ lực khái niệm "ngầm" (underground) bằng cách lưu ý rằng "dòng chính tới với bạn, nhưng bạn phải đi xuống dưới lòng đất." Trong những năm 1960, thuật ngữ "ngầm" gắn liền với phong trào phản văn hóa hippie của những người trẻ tuổi bỏ học và đời sống tầng lớp trung lưu của mình để sống trong một cùng đồng ko đảm bảo về đời sống nhưng tự do về tình dục (free love) và cần sa. Trong âm nhạc phổ biến hiện đại, thuật ngữ "underground" kể tới những nghệ sĩ trình diễn hoặc những ban nhạc khác nhau, từ những nghệ sỹ tự tổ chức những buổi nhạc du kích (guerrilla concerts) và những chương trình tự thu âm lại cho những người thỏa thuận với nhãn hiệu độc lập nhỏ. Trong một số phong cách âm nhạc, thuật ngữ "underground" được sử dụng để khẳng định rằng nội dung của âm nhạc là phạm pháp hoặc gây tranh cãi, cũng như trong những ban nhạc death metal đầu những năm 90 ở Mỹ như Cannibal Corpse vì bạo lực đồ họa bao gồm những chủ đề nghệ thuật và trữ tình. Black metal cũng là một hình thức âm nhạc ngầm và giới chơi nhạc Na Uy của nhóm này khét tiếng vì sự liên kết của họ với đốt nhà thờ, kì bí, những vụ giết thịt người và quan niệm chống lại Kitô giáo của họ. Tất cả những extreme metal được xem là âm nhạc ngầm vì bản tính cực đoan của nó.

Trong bài viết " Triết lý cho nghệ sỹ ", Shlomo Sher cho rằng mang ba ý niệm sai trái đáng tiếc thông dụng về " underground " : nó chỉ kể tới giới nhạc rave / electronica ; rằng nó hoàn toàn mang thể được diễn đạt với một khái niệm rộng to, mơ hồ về " bất kỳ thứ gì ko phải là dòng chính " ; và lịch sử một thời rằng âm nhạc underground được giữ kín ; ông chỉ ra rằng ko mang ban nhạc hay người màn trình diễn mà " loại trừ toàn bộ mọi người hay mọi thứ " bằng cách sử dụng " mật khẩu bí hiểm và những điểm map ẩn ". Thay vào đó, Sher công bố rằng " âm nhạc ngầm " mang tương quan tới những trị giá san sẻ, như định giá " thực tế " cơ sở vật chất so với âm nhạc với " tiếp thị bọc sẵn " ; thật tình và thân thiện ; tự do biểu lộ phát minh thông minh mang trị giá hơn là thành công xuất sắc thương nghiệp ; thẩm mỹ và nghệ thuật được nhìn nhận là phong thái mang ý nghĩa thâm thúy ; và Underground thì " khó tìm ", chính do giới này ẩn chính nó từ " những vị khách ít cam kết hơn ", những người hoàn toàn mang thể làm cho âm nhạc và văn hoá trở nên tầm thường .

Trong một bài báo trong tạp chí Counterpunch, Twiin cho rằng "Âm nhạc ngầm là phương tiện truyền thông tự do", bởi vì bằng cách làm việc "độc lập, bạn mang thể nói bất cứ điều gì trong âm nhạc của bạn" và ko bị tổ chức kiểm duyệt.[3] Thể loại post-punk thường được coi là một "thể loại nói chung cho những ban nhạc rock underground, indie, hay lo-fi" ban sơ tránh được những hãng thu âm to trong việc theo đuổi tự do nghệ thuật và trong một lập trường "chúng tôi chống lại họ" hướng về phía toàn cầu rock của tập đoàn ", lan rộng về " phía tây qua những đài phát sóng của trường đại học, những câu lạc bộ nhỏ, những fanzines (tin báo do người yêu chuộng tự làm ra), và những shop đĩa nhạc độc lập ".[4] Âm nhạc ngầm dưới dạng này thường được quảng bá thông qua truyền mồm hay những DJ của đài phát thanh cùng đồng. Trong những giới âm nhạc underground trước tiên, chẳng hạn như những người hâm mộ ban nhạc Grateful Dead hoặc những giới punk thập niên 1970, những băng nhạc thô sơ làm tại nhà đã được kinh doanh (trong trường hợp của Deadheads) hoặc được bán từ sân khấu hoặc từ một chiếc xe (trong giới punk). Vào những năm 2000, nhạc underground trở nên thuận tiện phân phối hơn, sử dụng âm thanh và podcast trực tuyến.[5]

Nhạc underground đặc trưng châu Á[sửa|sửa mã nguồn]

Những thể loại nhạc thuộc văn hóa truyền thống underground và mang sắc tố đặc trưng của châu Á gồm mang :

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

  • Bài hát dung tục và thắc mắc to về nhạc underground, Báo Việt Nam net ngày 17/6/2014

Source: https://bloghong.com
Category: Là Gì